Tu là cơi phúc - T́nh là cơi tiên hay T́nh là giây oan

  Tu là cơi phúc. Chắc chắn là như vậy rồi. 

  C̣n ‘t́nh là cơi tiên’ hay ‘t́nh là giây oan’ th́ cũng c̣n tùy theo đương sự. Đương sự ấy là nam nhân hay nữ nhân. Đương sự ấy đă nếm đủ hai ‘mùi tu’ và ‘mùi t́nh’ chưa hay mới chỉ kinh nghiệm ‘một mùi đu đủ xanh’ rồi suy diễn ra mùi ‘hoa xoan bên thềm cũ’ hoặc ngược lại.

  Tôi không dám bàn sâu về những Triết Lư Tiên Phúc này v́ nó quá bao la, phức tạp, có khi lại rất linh thánh, và cũng là lư tưởng của cả một đời người nữa. Nếu ‘bàn thiếu’ th́ nguy to hoặc rất vô duyên, và nếu ‘bàn sai’ th́… chết ngay.

  Chỉ xin được một vài nét chấm phá về những kẻ ‘tu chẳng nên’ và ‘tĩnh không thành’ rồi đi t́m con đường sống khác thôi. Nói cụ thể là tâm tư của người tu xuất, loại người mà ngày xưa đă thường được xếp sau ‘thằng quỉ’ và ‘con ma’ dù là có những lần được xếp một cách khá dễ thương.

  Và cũng chỉ xin giới hạn trong đám ‘tu mi nam tử xuất’, đặc biệt trong đám bạn bè cùng lớp của tôi mà thôi.

  Trước hết, xin hăy đọc bốn câu thơ này:

   Hôm qua mất áo chùng thâm

Hay là em đă cầm nhầm của anh

   Khôn hồn hăy trả lại nhanh

Anh mà khám được… tan tành đời em.

(Tốt, Bordeaux, France)

  Thật oái oăm. Lơ đễnh, mải chơi để mất áo ḍng, là chiếc áo giáp bảo vệ linh hồn và thân xác của một thầy tu rồi, lại không đi hỏi đúng người để t́m mà đi hỏi đám đàn bà con gái. Ô hay, ông thầy đi đâu mà lại có sự cầm nhầm áo quần? Đ̣i trả lại thế nào được? Vàng bạc đă vào tay bọn cướp, thầy tu đă vào tay mỹ nhân th́ chỉ có… chào thua đi. Cái trớ trêu ở đây nữa là có chắc muốn tu nữa hay không mà đ̣i lại áo ḍng hay chỉ nói cốt để làm oai, làm điệu. Lại đ̣i đi khám th́ c̣n chết người nữa. Làm như ḿnh có cái chân tu to lắm không bằng. Dẫu sao đây cũng là tâm trạng của người đang sống trong ‘cơi tiên’ mà c̣n vương vấn ‘cơi phúc’ vậy.

  Cái áo ḍng đôi khi làm cho người mặc nó hấp dẫn hơn, lôi cuốn hơn, lại che đi được nhiều khiếm khuyết thể xác cũng như tinh thần. Người mặc áo ḍng th́ cũng biết thân phận mong ḍn của ḿnh, cũng biết áo ḍng chẳng làm nên thầy tu, nhưng vẫn cần nó như khiên thuẫn bảo vệ ḿnh bên cạnh những ơn đặc sủng (graces d’etat). Biết thế, nhưng áo vẫn có thể đứt cúc. Đứt cúc có thể v́ vướng gai lúc lao động, có thể v́ áo cũ hoặc đường may dở, có thể không biết ǵn giữ, và cũng có thể v́ người khác cướp giật. Nhưng đứt cúc mà không thèm đính khâu lại, lại là sự chọn lựa của đương sự. Để rồi than thân:

Em mến, em thương vạt áo ḍng

Gói trọn nhân đức ở bên trong

Diệu huyền thân anh: Ôi bé bỏng

Đứt cúc hỏng tu, phận long đong

(Thái , Los Angeles, USA)

  Trời đă sinh ra âm dương, ngày đêm, nam nữ. Cứ thế mà tuần hoàn để tạo vật tồn tại.. Có người cho rằng đi tu là ngược với thiên nhiên. Có thể là như thế, nhưng trong Đạo Chúa th́ những người tu hành nam cũng như nữ không đi ngược thiên nhiên mà là đi vượt khỏi tự nhiên. Vượt khỏi tự nhiên đấy, nhưng chân vẫn đạp đất nên phải có sự từ bỏ. Từ bỏ th́ có ray rứt và luyến tiếc. Luyến tiếc nên c̣n hẹn ḥ, dù là ḥ hẹn mong manh, ỡm ờ nước đôi.

   Tối qua anh mặc áo ḍng

Định quên người ấy mà ḷng xót xa.

   Ngày nào Chúa để anh ra.

Th́ anh trở lại quyết là: yêu em

(Tuyến, Los Angeles, USA)

  Con người mà, có nhớ, có thưong, có yêu, có yếu… đuối. Bức tường tu viện bằng gạch đá có - dầy  - cứng - cao cũng chẳng ngăn được con tim những người đă một lần trộm tương tư:

   Nhớ ai như nhớ bún ḅ

Chua, cay, mặn, ngọt, hành, ng̣, chao ôi

   Bún tươi anh tưởng bờ môi

Em cười mà ngỡ t́nh trôi vào hồn

   Ớt cay anh tưởng nụ hôn

Đong đưa đôi mắt thả hồn mơ thêm

   Hành trần trong nước rất mềm

Nhâm nhi sợi tóc yêu em vô vàn

   Bún đâu không có trên bàn

Th́ ra anh mới một màn tương tư

(Thái, Los Angeles, USA)

  Chẳng Chúa nào muốn để thầy tu chạy khỏi hàng rào chủng viện cả. Chỉ có anh nhớ đời mới trốn về thế gian thôi. Chúa cũng chẳng giữ được bước chân muốn đi hoang.

  Đời tu sướng hay khổ cũng tùy, nhưng điều chắc là đời tu rất quí. Chính kẻ tu hành cũng không thể dễ dàng quyết định dứt khoát.

Ngài đă chọn con bước vào đời

Ngần ngại băn khoăn quá Chúa ơi

Một đời tận hiến đành dang dở

Giữa ngă ba đường sao chơi vơi

Đời con ôi thật quá dở dang

Bước tới không xong, lui ngỡ ngàng

Chân trong chân ngoài bao lưỡng lự

Nửa vời ray rứt ḷng hoang mang

(Tốt, Bordeaux, France)

  Không chỉ đương sự tiếc, mà những người ái mộ cuộc sống tu tŕ cũng xót xa nữa:

Nhắm mắt theo định mệnh an bài

Mẹ buồn nước mắt giọt vắn dài

C̣n con bối rối ḷng trống vắng

Gượng gạo âm thầm biết theo ai

(Tốt, Bordeaux, France)

  Đời tu quí thế đấy, người ‘tu ra’ cũng c̣n mùi tu nên cũng… được quí…hóa:

Lấy được tấm chồng đă tu ra

Mong sao cuộc sống sẽ đậm đà

Yêu Chúa, yêu người măi thiết tha

Khoe với bạn bè, vểnh môi ra

Tháng ngày thấm thoát cứ trôi qua

Có yêu, có giận, có ba hoa

Nhưng rồi ơn Chúa luôn soi tỏa

Vẫn thắm đượm t́nh ta với ta.

(Văn Khoa, Núi Tượng, Việt Nam)

  Dĩ nhiên cuộc đời cũng chẳng luôn lư tưởng như ta tưởng:

Vớ được anh chồng mới tu ra - Thơm ngon, nóng hổi cứ như là

Bánh ḅ Mỹ Thuận c̣n cuốn lá - Ngày đêm sớm tối chẳng muốn xa.

  Để rồi một ngày:

Thấm thoát tháng ngày cứ trôi qua - Đường đời gian khổ: lại tà tà

Bánh ḅ Vàm Cống khô như đá - ‘Lạy Chúa, chồng con?: quẳng cho xa’.

(Thái, Los Angeles, USA)

  Người đời nh́n kẻ mới tu ra cứ như là ông thánh:

Em cứ bảo tôi: “giống thầy chùa” - Lâm râm chuông mơ, tối ngày khua.

Nhân đức hiền lành tựa ông thánh - Chỉ biết từ bi, chẳng biết đùa.

  Và người mới ra tu th́ nh́n đời cũng chỉ toàn mầu hồng:

Tôi bảo: “Em th́ giống ni cô” - Nhan sắc thiên thần chẳng điểm tô.

Mắt ngài khăn phủ trông rất ngộ - Hồn tôi choáng ngộp, biết về mô?

  Nhưng rồi vài thầy tu xuất cũng đi từ quí-hóa đến… ốc-xít-hóa, đến quỉ hóa:

Em lại bảo tôi: “giặc thầy chùa” - Say sưa chè rượu, sáng, chiều, trưa.

Tội lỗi, cằn khô như cán búa - Biết quỉ, biết ma, biết cả bùa.

  Và với thời gian th́ ni cô cũng đi từ hiền thục đến … chằng

Tôi bảo: “Em giờ khác ni cô” - Chằng như tên lửa mác ‘Liên-Xô’.

Ghen như họ Hoạn hiệu Nguyễn Du. - Tôi đành ôm trọn kiếp hỏng tu.

  Lại có người khác tham lam, lộ liễu hơn: muốn hai tay bắt hai con cá ba-sa. Thật khó. Nhưng cho dù lộ liễu mấy th́ ta cũng thấy kẻ tu hành này rất thành thật với chính ḿnh:

  Hôm qua anh mặc áo ḍng

Môi hồng nuối tiếc chân trong chân ngoài

  Ước ǵ anh được cả hai

Áo đen, voan trắng ca bài hiến dâng.

(Ṭng, San Jose, USA)

  Những vần thơ âm điệu nghe rất nhẹ nhàng êm tai, nhưng lại là cả một bầu trời lăng mạn và nặng chủ thuyết cấp tiến. Tôi nhớ ông thầy Triết Học Linh Mục Tiến Sĩ Nguyễn Văn Hùng ḍng Đaminh có lần nói: ‘… Cái đó hở? Bên Tây nó bỏ lâu rồi. Bây giờ có những ông linh mục Tây đ̣i lấy vợ. Lấy được vợ rồi lại c̣n đ̣i thi hành thánh chức linh mục. Muốn cả hai mới chết người ta chứ. Hổng biết giáo hội Tây rồi ra sao?’

  Hổng biết rồi ra sao? Chỉ có Chúa biết nên không bàn tới nữa, chỉ biết con người có giới hạn và t́nh yêu th́ vô biên, dù là t́nh thật, t́nh giả, t́nh free, hay t́nh mơ:

  T́nh em, t́nh Chúa lâng lâng

Chắp tay qú gối xin vâng một lời.

  Bây giờ t́nh Chúa th́ à ơi

T́nh em th́ không đủ (ấm) một đời anh cô đơn.

(Vô Danh)

  Hạnh phúc hay vô phúc, thiên đàng hay địa ngục cũng là do tự ḷng người và do sự định nghĩa của tĩnh tự ‘trung thành’ và động từ ‘hy sinh’, ‘chấp nhận’. Có những người măi không dứt khoát được, nên cả đời cứ không b́nh an:

Hôm qua anh đă mặc áo ḍng

Nhưng quên người ấy ở bên trong

Tim ngủ không yên, đời tu hỏng

Thiên chức ǵ đâu nữa mà mong.

(Vô danh)

  Thật rơ khổ. Nếu Lan chẳng quên được Điệp th́ hương khói trên bàn thờ càng nghi ngút th́ sân chùa càng buồn rũ, nến trên bàn thờ càng lung linh th́ hàng ghế nhà thờ càng thổn thức. Có những người quyết bỏ chùa xuống thế, nhưng khi gặp đắng cay th́ lại tiếc:

Nếu biết cuộc đời lắm lung tung

Anh thà giữ chặt mảnh áo chùng

Anh thà chôn kín bao háo hức

C̣n hơn động cỡn nổi trôi sông

  Rồi:

Đă biết cuộc t́nh lắm long đong

Mà anh lại tuốt cả áo ḍng

Để anh vồ vập, bao tan tác

Săn đuổi t́nh tang, rác trôi sông

(Dũng, Albuquerque, USA)

  Nghe thê thảm, nhưng thực tế chắc có thể không như vậy đâu. Có thể người viết, viết hơi quá hoặc hơi bi quan trong nỗi cơ cực thể lư hoặc tinh thần nào đó, hoặc người viết có óc trào lộng chăng. Nhưng trước hoàn cảnh ‘tang thương’ ấy, có người biết được cũng hùa theo:

Đă biết cuộc đời lắm lung tung

Anh vẫn liều thân tuột áo chùng

Hí hửng tưởng đời ḿnh số trúng

Anh hùng chẳng thấy, cũng trôi sông

  Rồi lại mơ:

Bởi cuộc t́nh ái quá long đong

Anh ngồi mơ lại chiếc áo ḍng

Hơn nửa đời người ngơ ngẩn tiếc

Phận ḿnh giờ chỉ: ấy trôi sông.

(Hải Vũ, San Jose, USA)

  Nước đă qua cầu và ván đă đóng thuyền. Có nuối tiếc cũng chỉ là mơ và có than thở cũng chỉ là… thơ.  Đây là ‘thơ’ ở Mỹ:

Nhớ xưa một đóa hoa hồng

Để cho người hái người bồng mang đi

Bây giờ tiếc nuối làm chi

Bông tàn, hoa héo: c̣n ǵ mà kêu

(Luong, Texas, USA)

  Và đây là ‘thơ’ ở Pháp:

Chả giống ai, nửa thợ, nửa thầy

Ngơ ngác cuộc đời, biết sao xoay

Nghề nghiệp trong tay: nghề tu xuất

Cay đắng một ḿnh làm sao đây?

Con cố dấn thân vào cuộc đời

Cho đi, để đáp lại t́nh người

“Tu ra” vẫn hằn trong cuộc sống

Biết đến bao giờ đây Chúa ơi.

(Tốt, Bordeaux, France)

  Nhưng có những kẻ tu hành tỏ ra như rất từng trải. Thấy cuộc sống nào cũng rất đẹp. Điều quan trọng là đi đúng và đi hết con đường ḿnh đă chọn, để không chỉ là anh hùng mà c̣n là … thánh nhân nữa:

  Vầng trăng ai xẻ làm đôi

Nửa soi chén thánh nửa soi áo nàng

  Chén thánh anh mạ bằng vàng

Áo nàng cũng mượt như hàng gấm nhung

(Tùng, New Orleans, USA)

  Lạc quan tin tưởng thế đấy. Nhưng lạc quan hay bi quan, bằng ḷng hay tiếc nuối th́ có một sự thật là: Kẻ có vợ mà mơ làm thầy tu th́ ô-kê, nhưng kẻ tu hành mà mơ ngược lại th́ là là là… phạm tội… trọng. Có phải thế không? Nhưng thực ra chỉ có loài người mới mơ làm tiên chứ có bao giờ tiên mơ xuống làm người đâu.

  Thấy kẻ ‘thất tu’ kêu than, người ‘thành tu’ ủi an:

Xin đừng nuối tiếc nữa mấy ông - Đă quyết theo chân những má hồng.

Bồi đắp vun trồng cây hạnh phúc - Mai ngày may Chúa có thưởng công.

( Văn Khoa, Núi Tượng, Việt Nam)

  Được đỡ nâng, cái hạt giống tu trong người tu xuất nẩy mầm và vươn lên:

Ta đă cho con bỏ nhà tu

Một đời cay cực giống khoang tù

Vợ đẹp, con khôn, c̣n la lối

Bối rối, băn khoắn, rơ thật ngu

Cơm nào không của Đức Chúa Trời

Vai tuồng ta trao: vở kịch đời

Đóng đúng vai tṛ ḿnh được chọn

Tu đáng ra tu, đời đáng đời

Vào đời nhập thế, đúng luật chơi

Ta đă tặng con, một bạn đời

Hạnh phúc thật vừa tầm tay hái

Nuối tiếc, nửa vời: đồ dở hơi

Ta đă trao con người vợ hiền

C̣n tiếc đời tu: đúng thằng điên

Mỗi đứa một nghề, một trách nhiệm

Tu là cơi phúc. Tục cơi tiên.

(Tốt, Bordeaux, France)

  Có người trong đời có lẽ cũng đă một lần tu, ngắn thôi, nên chẳng hiểu áo ḍng là ǵ, cứ tưởng như một cái áo sơ-mi may ở nhà may Chiến Sàig̣n năm xưa hoặc như cái Áo Lụa Hà Đông của Nguyên Sa nên khéo tưởng tượng:

  Hôm qua anh mặc áo ḍng

Em ngồi em ngắm từ trong ra ngoài

  Chờ khi anh bỏ ra ngoài

Em sờ em nắn từ ngoài vào trong

(Nho Bụi, Australia)

  Chẳng biết tác giả nắn cái ǵ? Áo ḍng, thầy tu, thư t́nh, tiền, hay linh hồn của thầy tu…Dẫu sao cũng không phải thế. Áo ḍng đây tiếng Tây gọi là soutane, người trong đạo Chúa coi đó như biểu tượng của các nam tu sĩ . Người b́nh dân cũng c̣n gọi đó là áo thâm chùng hay áo chùng đen, mầu đen là mầu chết cho cuộc đời.. Tấm áo ḍng này có âm hưởng linh thiêng lắm:

Trời nóng nhưng người vẫn áo đen

Thế sự thăng trầm chẳng bon chen

Đất hẹp eo xèo, ḷng chẳng bén.

Trời rộng thênh thang hồn hoa sen

(Thái, Los Angeles, USA)          

  Thật cao quí thay bước chân người mang tấm áo ấy. Chẳng vậy có người ra đi rồi vẫn t́m trở lại, đă xuống đồi rồi mà vẫn cố trèo lên làm cụ sáu… vĩnh viễn:

Từ thuở chồng em bỏ áo ḍng

Đường đời dong ruổi những ḅng bong

Thấy tháp chuông cao ngẩng đầu ngóng

Đế-Cân trèo măi cũng chửa xong

(Vô danh)

  Có những người đă bỏ tu ra, đă bương trải cuộc đời với muôn khó khăn như mọi người, nhưng cái ‘cốt tu’ và cái ‘vỏ tu’ như vẫn c̣n, nên người đời thỉnh thoảng lại chạy đến t́m sự nương tựa. Kẻ ‘tu không thành’ vẫn chân thực với chính ḿnh:

Tôi phải cây leo hạnh phúc đâu - Sao em lại gởi những giọt sầu.

Em than phận ḿnh ngôi sao xấu - Tôi đây cũng tiếc mối t́nh đầu.

(Thái, Los Angeles, USA)

  T́nh đầu có thể là t́nh Chúa, cũng có thể là t́nh người. Dù sao th́ chàng tu-ra cũng vẫn thấy ḿnh không xứng đáng với những việc thánh đức cao cả nên vẫn tự nhận:

Trong làng nhân đức vắng bóng tôi - Sao em lại muốn truyện trên trời.

Quá nửa trong tôi đầy tội lỗi - Non nửa phần kia cũng rất tồi.

(Thái, Los Angeles, USA)

  C̣n kẻ tu hành tu đúng điệu luôn được trọng kính dù là ở trong một ngôi chùa nhỏ vùng Thất Sơn hẻo lánh hay sống giữa chốn phồn hoa náo nhiệt Sài Thành:

Trời đất sanh ra bác Tùng Phèng**

Ngay buổi thiếu thời đă cheng cheng

Tiền, tài, sắc, dục: không léng phéng

Cứu đời dùi thánh: chỉ leng keng

(Thái, Los Angeles, USA)

  Đời tu đẹp và kẻ tu hành thật đáng kính. Ai mà chẳng mơ tưởng, chẳng muốn sống cuộc đời ấy:

  Trường xưa ta được mấy ai

Hiền lành, tốt tướng từ ngoài vào trong

  Môi cười xúng xính áo ḍng

Tưởng rằng ăn chắc từ trong ra ngoài

(Thái, Los Angeles, USA)

  Muốn lắm chứ, lư tưởng lắm chứ, nhưng có mấy người đi trọn con đường? Có lẽ ḷng c̣n nặng tham sân si nên:

  Nào ngờ nàng liếc mắt ngài

Thêm vài nhơng nhẽo chàng ‘bai’ áo ḍng

  T́m nhau: thung lũng hoa vàng

Thế nhân thôi mặc: chàng nàng có nhau.

(Thái, Los Angeles, USA)

  Viết đến đây th́ tôi nghe thấy trên ra-dô hát bài nhạc ‘Chiếc Áo Dài’ của nhạc sĩ Nguyên Chương, người vừa vĩnh viễn ra đi ngày 11/16/2004 vừa qua. Trong bài nhạc ấy có đoạn mang ư như là:

       ‘Người yêu anh hay mặc áo dài. - Áo dài em may ngắn.

Gió thổi áo bay bay. - Cuộc t́nh ḿnh cũng…heo may’.

  Rồi người dẫn chương tŕnh kể tiếp: Cũng có những chiếc áo dài rất dài, thướt tha cuốn lấy những tấm thân mềm mại và ôm trọn những gót chân hồng thon thon. Cầu cho những áo dài tha thướt ấy có những cuộc t́nh cũng rất dài và rất đẹp.

  Áo ḍng cũng là một loại áo dài, nhưng áo dài của phụ nữ th́ xẻ tà ở phía dưới, c̣n áo ḍng của thầy tu th́ lại mở cúc ở phía trên.

  Không biết loại áo dài nào hạnh phúc hơn? Có lẽ tùy người mặc và người thưởng thức.

Tvu, San Dimas, 11/18/2004

** Phèng là tên lóng của Linh Mục Tuyên Úy  Hải Quân Hoa Kỳ Trung Tá Nguyễn Văn Tùng, lớp Khai Phá hiện đang sống ở New Orleans, Louisiana, USA. 

***  Cha Khoa lớp Khai Phá, chánh xứ Núi Tượng, Địa Phận Long Xuyên, Việt Nam

Tác giả: Joseph Vũ

 

 

 Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam:

có công lư và hoà b́nh, có dân chủ và tự do,

không c̣n bất công và gian dối.

 

Dien Dan Giao Dan