

|
|
|
Ngày 28 tháng 9 năm 2008 |
|
|
KHI
NGÔN SỨ THỨC DẬY
(Mt 21: 28 - 32) T́nh h́nh
giáo xứ Thái Hà và Ṭa Khâm Sứ Hà Nội sôi động
hẳn lên khi những sự kiện dồn dập
xảy đến ngoài dự tính của nhiều người.
Tất cả các hành động của nhà nước
thật nhịp nhàng và có sắp xếp tính toán
kỹ lưỡng. Từ việc dùng roi điện,
dùi cui gây đổ máu đến việc quy tụ
đám đông ḥ hét, đập phá trước hàng
rào công an, chó nghiệp vụ v.v. đều răm
rắp theo lệnh trên. Tất cả đều
nằm dưới ảnh hưởng truyền thông
“theo lề bên phải” và nền hành chánh
ưa bạo hành. Không
những dùng đủ mọi thủ đoạn để
chiếm đoạt đất đai Giáo Hội, nhà
nước cố biện minh cho việc làm của ḿnh
là chính đáng. Chưa xong, họ c̣n muốn lôi kéo
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam về phe minh
để lên án Tổng Giám Mục Ngô quang Kiệt và
linh mục Vũ Khởi Phụng cũng như các linh
mục DCCT. Nhưng HĐGMVN đă thẳng thắn
trả lời “không !”
Phải
chăng các ngôn sứ trong Giáo Hội Việt Nam
đă thức giấc sau đêm trường im hơi
lặng tiếng ? Phải chăng Chúa Thánh Linh đang
mở con đường công chính cho GHVN và toàn
thể dân tộc bước vào ? Sự công chính
đích thực có phải bao giờ cũng thuộc
về số đông và những kẻ cầm
quyền không ? Chúng ta cố gắng t́m hiểu qua
dụ ngôn Chúa Nhật hôm nay và những giáo huấn
của Giáo Hội về xă hội. TRONG
TRẦN AI, AI DỄ BIẾT AI ?! Suốt lịch sử dân thánh, ngôn sứ
đóng vai vô cùng quan trọng. Nếu không có ngôn
sứ, chắc chắn dân tộc Do thái sẽ ĺa xa
Thiên Chúa và lạc vào đường lối bất
chính của dân ngoại. Sứ mệnh chính của ngôn
sứ là “chỉ đường công chính.” (Mt
21:32) Từ xưa, ngôn sứ Êdêkien đă
biện hộ cho sự công chính của Thiên Chúa. Ông
đưa ra hai h́nh ảnh người công chính và
kẻ gian ác để mọi người thấy rơ
con người phải thay đổi theo Thiên Chúa,
chứ không thể ngược lại. Sau này, ông
Gioan Tẩy giả cũng rao giảng và chết cho
sự công chính. Gioan hiên ngang kêu gọi mọi người
hối cải để chuẩn bị gia nhập Nước
Trời do Chúa Giêsu mang đến. Nhưng hỏi có
mấy người thực sự lắng nghe ? Chúa Giêsu
đưa dụ ngôn hôm nay để làm sáng tỏ
vấn đề công chính hơn. Hơn ai hết, “các thượng tế
và kỳ mục trong dân” (Mt 21:28) phải là những
người hiểu biết sự công chính trong Kinh thánh
và Luật lệ Thiên Chúa. Nhưng sự hiểu
biết đó chỉ làm cho họ thêm kiêu ngạo và
không thể lắng nghe hay hối cải được
nữa. Ở đây Chúa Giêsu phân biệt rơ sự khác
biệt trời vực giữa kiến thức và
đức tin. Nhờ kiến thức rộng về Nước
Trời, họ đă bẻ cong sự công chính theo
đường lối của ḿnh và t́m mọi cách
biện hộ cho những tham vọng riêng. Chưa
một ai dám đưa ra h́nh ảnh táo bạo như
Chúa Giêsu khiến họ phải giật ḿnh : “Tôi
bảo thật các ông : những người thu
thuế và những cô gái điếm vào Nước
Thiên Chúa trước các ông.” (Mt 21:31) Hai hạng người
này đều là những mẫu người bất
chính. Chúa Giêsu không đề cao sự bất chính
của họ, nhưng nhấn mạnh đến
sức mạnh biến đổi con người,
đó là đức tin (x. Mt 21:32). Chỉ có đức
tin mới khiến con người hành động theo
đường công chính. Chính v́ thiếu đức
tin, chứ không phải kiến thức, các nhà lănh
đạo đă không có sức mạnh hoán cải
để vào Nước Trời. Không có đủ
điều kiện gia nhập Nước Trời, làm
sao họ có thể tin nhận sứ điệp Tin
mừng của Chúa Giêsu ? Được kêu gọi gia nhập Nước
Trời, chúng ta cần phải hành động để
chứng tỏ niềm tin sâu xa và cầu nguyện cho
những người đang ở ngoài. Khi kể
dụ ngôn hôm nay, Chúa Giêsu không có ư đề cao hành
động hơn đức tin. Nhưng thực
tế, Chúa muốn cho mọi người thấy
đức tin chân thật không thể nào không
đưa tới hành động công chính. GHVN đang
hành động và cầu nguyện cho mọi người
thấy tất cả sức mạnh của đức
tin. TỪ
ĐỨC TIN ĐẾN ƠN CỨU ĐỘ Như thế, đức tin đóng
vai quan trọng trong việc công chính hóa. Tại sao ?
Thưa, “Ơn cứu độ do Thiên Chúa ban cho con
cái Người, đ̣i họ phải đáp trả và
chấp nhận cách tự do. Chính ơn cứu độ
là nội dung của đức tin. Qua ơn cứu
độ, ‘con người tự do phó thác toàn
thể thân ḿnh cho Thiên Chúa,’ để đáp
lại t́nh yêu hàng đầu và sung măn của Thiên
Chúa (x. 1 Ga 4:10) bằng một t́nh yêu cụ thể
đối với anh chị em, và bằng một
niềm hy vọng vững chắc, v́ ‘Đấng đă
hứa là Đấng trung tín.’ (Dt 10:23) Thực vậy, kế hoạch cứu độ
của Thiên Chúa không khiến con người rơi vào
t́nh trạng hoàn toàn thụ động hay thấp kém
hơn Đấng Tạo Hóa, v́ Chúa Giêsu Kitô mạc
khải cho họ mối tương giao với Thiên Chúa
và nhờ Chúa Thánh Linh, Chúa làm cho chúng ta tham dự vào
mối tương quan, mối tương quan giữa
con cái và cha mẹ. Đó chính là mối tương quan
Chúa Giêsu đă sống với Chúa Cha (x. Ga 15-17; Gl
4:6-7)”[1]
Không có đức tin, không thể nhận ra mội tương
quan với Thiên Chúa và cả anh em nữa. Nếu không
thấy những mối tương quan chồng chéo
đó, con người làm sao có thể hành động
chính xác và chính trực ? Thực
tế không có sự mâu thuẫn giữa đức
tin và cuộc sống xă hội. Trái lại, “càng tin
vào Chúa Giêsu Kitô chúng ta càng hiểu đúng về
sự phát triển xă hội, trong bối cảnh
một nền nhân bản toàn vẹn và liên đới.
Về phương diện này, Huấn Quyền
về xă hội của Giáo Hội đóng góp
những suy tư thần học rất hữu ích :
“trong khi soi sáng bản chất nội tại của
sự phát triển, đức tin Chúa Kitô là Đấng
Cứu độ cũng hướng dẫn chúng ta
tham gia hành động.”[2]
Càng bước theo Chúa Kitô, càng thấy bổn
phận và đường lối nhập cuộc vào
cuộc sống, v́ tự bản chất Đạo Chúa
là đạo nhập thể và nhập thế. Nhưng
để có thể nhập cuộc hữu hiệu,
“giáo dân được mời gọi nhận ra
những bước phải theo trong những hoàn
cảnh chính trị cụ thể để đem ra
thực hành những nguyên tắc và những giá
trị thích hợp với cuộc sống xă hội.
Cần phải có một phương pháp biện phân
về cuộc sống này, cả trên lănh vực con người
lẫn xă hội : sự hiểu biết về hoàn
cảnh phải được phân tích nhờ các khoa
xă hội và các trợ cụ thích ứng khác; suy tư
có hệ thống về các thực tại này dưới
ánh sáng sú điệp thường hằng của Tin
Mừng và giáo huấn xă hội của Giáo Hội; các
lựa chọn phải được nhận định
nhằm bảo đảm hoàn cảnh sẽ diễn
tiến tích cực. Khi thực tại đă được
cẩn thận xem xét và giải thích phù hợp, người
ta có thể có những lựa chọn cụ thể và
hiệu lực. Tuy nhiên, không bao giờ được
gán cho những lựa chọn này một giá trị
tuyệt đối, v́ không có vấn đề nào
giải quyết một lần là xong. ‘Không bao
giờ được giả định đức
tin Kitô áp đặt một khung h́nh cứng ngắc
trên những vấn đề xă hội và chính
trị. Nhờ đức tin, Kitô hữu ư thức
rằng hoàn cảnh lịch sử đ̣i con người
sống trong những hoàn cảnh bất toàn và có
thể thay đổi mau lẹ.”[3] Sống
giữa hoàn cảnh đó, càng tin vào Chúa Giêsu Kitô,
con người càng sáng suốt nhận định t́nh
h́nh và phản ứng mau lẹ trước những
biến chuyển của hoàn cảnh xă hội. Lư do v́
tin Chúa Kitô là t́m được kho tàng khôn ngoan
của Thiên Chúa. GIỜ ĐĂ ĐIỂM Một
khi lănh nhận được sự khôn ngoan của
Thiên Chúa, Kitô hữu không c̣n giống những cánh bèo
trôi giạt trong ḍng thời cuộc. Nhờ lời
cầu nguyện, họ sẽ làm chủ t́nh h́nh
bằng tất cả sức mạnh và khôn ngoan
của Thiên Chúa. Sự thật đó được
phơi bày rất rơ trong cả hai biến cố giáo
xứ Thái Hà và Ṭa Khâm Sứ Hà Nội. Những
biến động hiện nay như một món quà Chúa
gởi cho GHVN. Sau bao năm tháng im lặng đến
khó hiểu, các GMVN lên tiếng : “Giáo hội không
có chức năng làm chính trị, nhưng
cũng không đứng bên lề xã hội.
”[4]
Như thế, từ nay giáo dân Việt Nam đă
thấy rơ lập trường của các vị lănh
đạo của ḿnh. Giáo dân
càng phấn khởi khi thấy các GMVN can đảm
đề cập đến từng trường
hợp và nhân tiện đề cập tới
những vấn đề cấp thiết để
cứu văn xă hội Việt Nam. Vui nhất là khi
thấy các ngài đă dám lănh trách nhiệm. Đứng
trên cương vị lănh đạo GHVN, các ngài
đă thẳng thắn nhận định : “Tình
hình khiếu kiện đất đai kéo
dài và chưa được giải quyết
thỏa đáng là vấn đề thời
sự, trong đó có đất đai
của các tôn giáo nói chung và giáo hội
công giáo nói riêng, cụ thể như vụ
việc Tòa Khâm sứ cũ (số 42 Nhà
Chung) và giáo xứ Thái Hà (số
178 Nguyễn Lương Bằng, Hà Nội).
Chắc chắn có nhiều nguyên nhân dẫn
đến tình trạng trên, nhưng ở
đây chúng tôi muốn lưu ý đặc
biệt đến điều này: luật về
đất đai tuy đã sửa đổi
nhiều lần nhưng vẫn còn bất cập,
chưa đáp ứng kịp đà biến
chuyển trong đời sống xã hội,
đặc biệt là chưa quan tâm đến
quyền tư hữu chính đáng của
người dân. Thêm vào đó, nạn tham
nhũng và hối lộ càng làm cho
tình hình tệ hại thêm. Thiết nghĩ
không thể có một giải quyết tận gốc
nếu không quan tâm đến những yếu tố
này.”[5]
Sau
đó, các ngài đă mạnh dạn nói rơ những
đề nghị : “Nếu luật về đất
đai còn nhiều bất cập thì nên sửa
đổi cho hoàn chỉnh. Việc sửa
đổi này cần phải quan tâm đến
quyền tư hữu của người dân
như Tuyên ngôn quốc tế của Liên hiệp quốc
về Nhân quyền đã khẳng định:
‘Mọi người đều có quyền tư
hữu riêng mình hay chung với người
khác… và không ai có thể bị tước
đoạt tài sản của mình cách độc
đoán’ (số 17). Vì thế, chúng tôi
cho rằng thay vì chỉ giải quyết theo
kiểu đối phó hoặc cá biệt,
thì giới hữu trách phải tìm
giải pháp triệt để hơn, tức
là để người dân có quyền
làm chủ tài sản, đất đai
của họ, đồng thời người
dân cũng phải ý thức trách nhiệm
của mình đối với xã hội.
Đòi hỏi này lại càng khẩn thiết
hơn trong bối cảnh toàn cầu hóa
ngày nay, khi Việt Nam ngày càng hội nhập
sâu hơn vào nhịp sống chung của thế
giới. Đây sẽ là tiền đề
cho việc giải quyết tận gốc những
vụ khiếu kiện về đất đai và
tài sản của người dân, đồng
thời góp phần tích cực vào
tự tăng trưởng kinh tế và sự
phát triển vững bền của đất
nước.”[6]
Ngoài ra,
trong t́nh h́nh hiện nay, ai cũng thấy vai tṛ
truyền thông rất quan trọng. Một khi nằm
trong tay những người không thiện chí,
truyền thông có thể rắc gieo sự gian dối
khắp nơi, khiến quần chúng có thể
phạm những tội ác khôn lường. Nhận
định về truyền thông trong nước
hiện nay, các GMVN nhận thấy : “Trong tiến
trình giải quyết những tranh chấp, một
số phương tiện truyền thông thay vì
là nhịp cầu liên kết và cảm thông
thì lại gieo rắc hoang mang và nghi kỵ
... Ngày nay, một trong những điều
gây nhức nhối lương tâm là sự
gian dối trong nhiều lãnh vực, kể
cả trong môi trường cần đến sự
thật nhiều nhất là giáo dục
học đường. Chắc chắn tất
cả những ai tha thiết với tiền
đồ của đất nước và dân
tộc, không thể không quan tâm đến tình
trạng này.”[7]
Quyết
tâm của HĐGMVN càng thể hiện rơ trong
những nguyên tắc sau đây : “Đạo
đức nghề nghiệp đòi hỏi những
người làm công tác truyền thông
phải tôn trọng sự thật. Trong thực
tế, đã có những thông tin bị
bóp méo hoặc cắt xén, như
trong trường hợp tranh chấp đất
đai tại Tòa Khâm sứ cũ. Vì thế,
chúng tôi đề nghị những người
làm công tác truyền thông đại chúng
phải hết sức cẩn trọng khi
đưa tin tức và hình ảnh, nhất
là khi liên quan đến danh dự và uy
tín của cá nhân cũng như tập thể.
Nếu đã phổ biến những thông
tin sai lạc thì cần phải cải chính.
Chỉ khi tôn trọng sự thật, truyền thông
mới thực sự hoàn thành chức
năng của mình là thông tin và giáo
dục nhằm xây dựng một xã hội
công bằng, dân chủ và văn minh.”[8] Đứng
trước bạo lực và những đe dọa, các
vị lănh đạo GHVN có sợ không ? Các ngài
vẫn b́nh tĩnh xác định : “Cuối cùng,
truyền thống văn hóa và đạo
đức của dân Việt vốn nhấn
mạnh đến tình tương thân tương
ái và sự hài hòa trong xã hội.
Tuy nhiên khi giải quyết những tranh chấp
gần đây, đáng tiếc là đã
có những hành vi sử dụng bạo
lực, làm mất đi tương quan
hài hòa trong cuộc sống. Vì thế,
chúng tôi tha thiết mong ước mọi người
hãy chấm dứt mọi hình thức
bạo lực, trong hành động cũng như
trong ngôn từ. Cũng không nên nhìn những
tranh chấp này theo quan điểm chính
trị và hình sự. Một giải
pháp thỏa đáng chỉ có thể đạt
được nhờ đối thoại thẳng
thắn, cởi mở và chân thành,
trong hòa bình và tôn trọng lẫn nhau.”[9]
Chỉ những người không có chân lư mới
sợ đối thoại. Họ chỉ c̣n một
đường lối duy nhất để giải
quyết vấn đề là bạo lực, lừa
đảo và gian ác. Nhờ
truyền thông, họ đă nhồi sọ được
đám đông và tự hào v́ những mưu ma chước
quỷ. Là những nhà lănh đạo dân tộc, nhưng
họ chẳng khác ǵ “những thượng tế và
kỳ mục trong dân” Do thái xưa. Họ biết
rất rơ những đ̣i hỏi của công lư và lương
tâm, nhưng họ vẫn không thi hành. Tóm
lại, trước những hà lạm của
những nhà lănh đạo Do thái đương
thời, Chúa Giêsu đă lên tiếng thách thức và
cảnh cáo về sự công chính giả hiệu
của họ. Những hạng người bị
họ kết án bất chính lại có thể
chiếm được Nước Trời trước
họ. Sự công chính thực sự phát xuất
từ đức tin sâu xa, chứ không từ kiến
thức hay truyền thống lỗi thời. Trước
những lời đe dọa đầy bạo lực
của nhà nước và những thông tin đầy
ác ư của giới truyền thông, hàng lănh đạo
GHVN đă mạnh mẽ đ̣i hỏi công lư cho người
vô tội và lên tiếng báo động Việt Nam
đang trên bờ vực thẳm, nếu không sớm
tỉnh thức trước tiếng nói lương tâm
và những đ̣i hỏi chính đáng của con người.
Chỉ những ai thành tâm thiện chí mới t́m
thấy sự thật và sự công chính đích
thực cho cuộc sống vươn lên. Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đă cho các vị lănh đạo GHVN can đảm đóng vai ngôn sứ trước những thách thức của bạo lực hôm nay. Xin cho GHVN nghe được nhiều tiếng nói ngôn sứ hơn nữa. Amen. Lm.
Đỗ Vân Lực, 28.09.2008
[1]
Toát Yếu Học Thuyết Xă Hội Của Giáo
Hội, 39. [2]
ibid., 327. [3]
ibid., 568. [4]
http://www.conggiaovietnam.net/index.php?m=home&v=detail&ia=5357
[5]
ibid. [6]
ibid. [7]
ibid. [8]
ibid. [9]
ibid.
|
|
|||
|
|
Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam: có công lư và hoà b́nh, có dân chủ và tự do, không c̣n bất công và gian dối.
|
|