

BÀI GIẢNG của Đức cha Đặng Đức Ngân, Giám Mục LẠNG SƠN,
Ngày 10 tháng 9 năm 2008 trong Thánh Lễ tại Thái Hà, HÀ NỘI.

Quí ông bà anh chị em thân mến,
Khi Đức Maria vội vă lên đường, Mẹ
đă mang trong ḿnh một giá trị lớn nhất. Mang
một giá trị tin, mang một khả năng yêu thương
và mang một tinh thần phục vụ.
Cũng như những người thiếu nữ Do Thái khác,
Maria luôn tin vào t́nh thương của Đức Chúa và
niềm tin đó mạnh đến mức “Xin hăy đến
để canh tân bộ mặt trái đất”, và Maria
một niềm tín thác vào t́nh yêu của Thiên Chúa.
Cha mẹ đă dâng hiến Maria cho Thiên Chúa ngay từ
nhỏ. Nhưng với con người có sự tự do,
Maria vẫn tiếp tục chọn lựa sự tự do mà
cha mẹ mong muốn nơi cuộc đời ḿnh trở
nên một giá trị dâng hiến liên lỉ, dâng hiến
trong tin tưởng, dâng hiến trong yêu mến và dâng
hiến trong sự phục vụ.
Khi được sứ thần truyền tin để
trở nên Mẹ của Thiên Chúa Nhập Thể, Maria
đă ngỡ ngàng. Sự ngỡ ngàng đó nói lên
một sự thánh thiện, thánh thiện để
muốn trọn vẹn với lời hứa của Thiên
Chúa. Thánh thiện trong sự khiêm cung của cuộc đời
ḿnh ẩn dật muốn luôn là như vậy. Nhưng khi
đón nhận ơn của Chúa và t́nh thương
của Chúa mời gọi qua lời Sứ Thần, Maria
đă thốt lên trong tin tưởng, thốt lên trong phó
thác, thốt lên trong vâng phục và yêu mến. “Xin Chúa
hoàn tất nơi con những ǵ Chúa muốn”.
Ngay lập tức Maria đă trỗi dậy lên đường
để đến thăm bà chị họ không phải
đến để khoe được ḿnh là Mẹ
của Thiên Chúa Nhập Thể mà đến trong phục
vụ trong tư cách của một người em họ
để phục vụ và nâng đỡ người
chị họ đang mang thai được sáu tháng mà là
người chị họ đă có tuổi. Thế thôi,
đó là một tư tưởng của niềm tin và cách
tŕnh bày giá trị của ḷng đạo đức nhưng
trong khiêm tốn và yêu thương, khi gặp gỡ
chỉ một chút loé sáng mà thôi, bởi đâu tôi
được Mẹ Thiên Chúa đến viếng thăm
tôi. Maria đă không nhận những công hiệu mà cũng
không nhận những ơn hồng phúc mà Thiên Chúa đă
dành cho ḿnh mà đă thốt lên những lời cảm
tạ tri ân cùng Chúa đến muôn đời để nói
lên tất cả, để tôn vinh Chúa, để cho danh
Chúa hiện diện và tất cả để thực
hiện thánh ư Thiên Chúa. Rồi ba tháng ở lại trong
âm thầm để nâng đỡ, để giúp đỡ
bà chị họ.
Hôm nay khi ngồi trên xe từ Lạng Sơn về Hà
Nội trong ngày tĩnh tâm tháng của Giáo Phận, chúng tôi
nhận thấy một quyết định thật lạ,
chúng tôi cũng như h́nh ảnh của một Đức
Maria, nhưng không dám mang ḿnh là những người sánh
với Đức Maria mà chỉ là một h́nh ảnh
lắng nghe. Maria đă lắng nghe lời Thiên Chúa
truyền tin. Có lẽ anh em linh mục và chúng tôi cũng
lắng nghe nhưng mà lắng nghe tin tức của
cuộc đời. Một Sứ Thần truyền tin cho
một Maria làm nên một giá trị vĩ đại,
trở nên Mẹ Thiên Chúa
C̣n truyền tin của thế giới hôm nay là đang
nhắn nhủ, đang nhắc nhủ và có thể nói
đang nói những câu có thể làm chúng ta ngỡ ngàng
về một người anh chị em họ của ḿnh và
chúng tôi cũng lên đường đến đây. Cũng
như quí ông bà đang hiện diện nơi đây không
phải đến để như Đức Maria mà nói lên
dấu chỉ Thiên Chúa mà có thể dấu chỉ mà Êlisabet
thốt lên “Bởi đâu mà Mẹ Thiên Chúa đến
thăm tôi”.
Qua lời chào của cha Bề Trên DCCT Hà Nội, chúng ta
mới cảm thấy chúng ta đang như một hành tŕnh
của ơn một gọi khi ngài chào đón tất
cả chúng ta từ Giám mục, Linh mục đoàn của
giáo phận Lạng Sơn, các bà bề trên của các ḍng
tu của Lạng Sơn và chính chúng ta nữa là những
người từ khắp nơi trong Giáo Hội Việt
Nam hiện diện hôm nay, hiện diện nơi đây liên
lỉ.
Chúng ta không thể như Đức Maria hiện diện và
ở lại tiếp tục đồng hành với Giáo
xứ này với quí cha Ḍng Chúa Cứu Thế liên lỉ
như Đức Maria cho đến ngày bà Êlisabet sinh con.
Chúng ta làm điều đó bởi v́ chúng ta cũng
phải có công việc, có bổn phận, có trách
nhiệm, nhưng chúng ta đến đây, cũng như
anh em chúng tôi từ giám mục, linh mục, tu sĩ nam
nữ đến đây, không phải để khoe
chức giám mục, linh mục của ḿnh; cũng không
phải để khoe các chức vị bề trên của
các ḍng tu; cũng như anh chị em đến đây không
phải để khoe ḿnh là kỹ sư, là bác sĩ, là
những thành phần trong xă hội hay những người
nông dân nghèo. Chúng ta không đến đây để khoe
cuộc đời nghèo của ḿnh, mà chúng ta đến
đây để nói lên một giá trị hiệp nhất,
đó chính là giá trị của niềm tin và niềm tin
đó cần thiết lắm, niềm tin đó là tất
cả cho chúng ta. Chúng ta đến đây để tŕnh
bầy một gương mặt của Chúa Kitô trong thân
thể mầu nhiệm của Giáo hội và thân thể
đó được bày tỏ của sự hiệp thông
lớn nhất. Chúng ta tŕnh bày ở nơi đây một
giá trị của t́nh yêu đó là sự liên đới
với anh chị em của ḿnh. Và các cha, các tu sĩ nam
nữ và giáo dân Thái Hà chỉ cần cái đó thôi, không
phải mong chúng ta đến đây để cung cấp
tiền bạc hoặc các phương tiện trần
thế để làm nên một dấu chỉ sức
mạnh của Giáo hội.
Giáo hội không là sức mạnh giữa trần thế
hôm nay, mà Giáo hội chỉ có một sức mạnh, mà
sức mạnh đó Đức Kitô nói: “Hỡi Phêrô,
con là đá. Trên đá này Ta xây Hội Thánh của
thầy và không cửa địa ngục nào thắng
nổi”. Chúng ta đang tŕnh bày một giá trị
đức tin đó, chúng ta đang chia sẻ sự
hiệp nhất yêu thương đó, dù chúng ta vẫn
nghèo, dù chúng ta vẫn c̣n thiếu thốn, dù chúng ta
vẫn c̣n bao khó khăn và thử thách.
Hôm nay Cha Bề Trên giới thiệu Giáo Phận Lạng Sơn
của chúng tôi thật sự khiêm tốn: một Giám
mục, tám linh mục - một linh mục đang ở
ngoại quốc, c̣n bảy linh mục hôm nay cũng đang
hiện diện nơi đây; có ba ḍng tu nữ th́ ba bà
bề trên cũng đang hiện diện nơi đây,
đại diện cho 6.200 giáo dân trải dài trên gần
500km. Một Giáo phận nghèo, một Giáo phận cũng
bị khó khăn và thử thách trải dài trong lịch
sử, thế nhưng sự hiện diện của giáo
phận đó, cũng nói lên sự hiện diện
của cả cộng đồng dân Chúa. Và sự chia
sẻ với anh chị em, từ linh mục, tu sĩ nam
nữ giáo xứ Thái Hà, th́ tiếng nói chúng tôi rất
đơn sơ chân thành nhưng lại là dấu ấn
của giá trị đức tin cũng đă từng vượt
qua những thử thách giữa cuộc đời này.
Maria vội vă lên đường, tức là đă dám
đi ra khỏi nhà ḿnh để mang ơn Chúa, mang Đức
Kitô đi gặp gỡ người khác. Trong ngày tĩnh tâm
của linh mục đoàn cũng như tu sĩ nam nữ
Giáo Phận Lạng Sơn, chúng tôi không đóng cửa ḷng
ḿnh lại để ngồi trong những căn pḥng tĩnh
lặng mà tĩnh tâm với Chúa, nh́n lại một tháng
đă qua của cuộc đời ḿnh trong ơn gọi,
nhưng lần tĩnh tâm này, đặc biệt tĩnh tâm
đi giữa cuộc đời, mang ơn của Chúa trong
ḷng ḿnh, nơi đó có cả những khiếm khuyết,
nơi đó có cả những trăn trở, nơi đó
có cả những thao thức, nơi đó có cả
những lo lắng cho những khó khăn của một giáo
phận nhỏ, giáo phận nghèo, nhưng nơi đó cũng
mang một hy vọng mới, một giáo phận đang
thổi bùng lên ngọn lửa truyền giáo và đó là
tất cả.
Cũng như quư ông bà và anh chị em cũng can đảm
đến đây, là ra khỏi cái tôi của ḿnh, ra
khỏi sự sợ hăi của ḿnh, ra khỏi sự nghi
kỵ của những cái nh́n bên ngoài của ḿnh để
tŕnh bày cho thế giới thấy chúng ta đang mang
một giá trị lớn nhất, một ước mơ
lớn nhất và một tiếng nói duy nhất, đó là
giá trị của công bằng, của đạo lư,
của t́nh yêu thương và của hoà b́nh. Và đó là
chúng ta mang đến đây để cùng chia sẻ cho
nhau. Tưởng rằng đến đây để
gặp gỡ Đức Mẹ, nhưng không ngờ chính
Đức Mẹ lại đồng hành với chúng tôi và
với mỗi ông bà và anh chị em để cùng trao
tặng cho giáo xứ Thái Hà, nhưng lại nhận lănh
từ nơi đây, trung tâm hành hương, những
dấu chỉ của Mẹ Maria, sự nâng đỡ, và
chính những ǵ mà giáo xứ Thái Hà qua các cha và những
tu sĩ nam nữ và giáo dân đang thể hiện giá
trị niềm tin th́ chúng ta lại đón nhận để
tiếp tục trở về trong trách nhiệm và bổn
phận của ḿnh mà tŕnh bày với miền đất
chúng ta đang sinh sống, đang thể hiện bổn
phận ơn gọi Kitô hữu một giá trị đức
tin, một giá trị của t́nh yêu mến và sự
phục vụ tha nhân liên lỉ.
Ngày hôm nay t́nh thương của Chúa giúp chúng ta gặp
gỡ nhau và sự liên đới qua Mẹ giúp chúng ta nh́n
thấy nhau, và đó chính là ơn phúc. Và ngày hôm nay khi
chúng ta cùng dâng lên lời cầu nguyện với Chúa và
lời cầu xin với Mẹ cho anh chị em, cho quư cha
của giáo xứ Thái Hà tiếp tục với những ǵ
mà các ngài đang khởi hành. Khi mới đến
gặp Cha Bề Trên tôi có hơi bâng khuâng nh́n h́nh
ảnh của một Vị Bề Trên cách đây mấy
tháng khi nhận chức bề trên, mặt mũi hồng hào
đẹp đẽ nhưng ngày hôm nay như da mặt có
vẻ xanh mướt. Tôi hỏi sao mà Cha yếu thế,
ngài bảo không yếu không được, nhưng
thấy rơ ràng qua câu chuyện: “Đó chỉ là cái
yếu về thể xác” những sự khó khăn và
thử thách nhưng vẫn toát lên qua ánh mắt, cũng
như gặp gỡ các cha của DCCT ở nơi đây hôm
nay tôi cảm thấy thật yên ủi, nơi họ
vẫn sáng lên một giá trị của t́nh yêu, nơi
họ vẫn nói lên một tiếng gọi hiệp
nhất, và nơi họ vẫn là xác tín những ǵ ḿnh
đă đang và tiếp tục thể hiện.
Họ không phải là những người chống đối
xă hội, họ không phải là những người làm
rối loạn trật tự cộng đồng, mà
họ đang là những người chỉ tŕnh bày
một cách thế của một niềm tin để
sống ơn gọi là Ki tô hữu giữa cuộc hành tŕnh
trần thế. Và cuộc hành tŕnh đó có thanh luyện,
có thử thách, nhưng cũng có những ơn phúc lành
của Chúa nâng đỡ họ. Cái phúc lành đó đang
ẩn hiện trên những đôi mắt những nụ cười,
trên những gương mặt, dù gương mặt có
thể vất vả lo toan và mệt nhọc v́ thời
gian và năm tháng.
Chúng ta cũng vậy, hăy cầu nguyện cho nhau, và chúng
ta cũng như h́nh ảnh Đức Maria hôm nay, vội vă
lên đường để đến với Chúa,
vội vă lên đường để đến với
nhau, và vội vă lên đường để tŕnh bày giá
trị của con tim yêu mến tin tưởng và phó thác.
Nguyện xin t́nh yêu của Chúa qua lời cầu của
Mẹ Maria nâng đỡ quư cha, quư tu sĩ nam nữ, quư
ông bà anh chị em và nâng đỡ cuộc hành tŕnh
sống đạo chúng ta, để chúng ta cũng có
thể thốt lên như Đức Maria một tâm t́nh
đẹp nhất : “Linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa,
thần trí tôi hớn hở vui mừng v́ Thiên Chúa đă
làm cho tôi những điều trọng đại”. Trong
ơn gọi bổn phận, trong những khó khăn
thử thách, th́ chúng ta vẫn có thể thốt lên tâm t́nh
đó, để trở lên một dấu chỉ hiệp
thông, dấu chỉ cầu nguyện và dấu chỉ b́nh
an trong niềm hạnh phúc mà chúng ta khắc khoải xây
dựng nền công chính ḥa b́nh, t́nh thương Chúa
giữa cuộc sống hôm nay, xin được như
vậy. Amen
Họa đồ đất của DCCT - Thái Hà, Hà Nội, Việt Nam (ấn vào để nghe thêm)

Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam:
có công lư và hoà b́nh, có dân chủ và tự do,
không c̣n bất công và gian dối.
|
|
|
Tại sao anh bịt miệng tôi ? Như Mai hát (ấn vào để nghe)
|
|
|