

Cuộc gặp gỡ giữa Phó Đại Sứ Hoa Kỳ và hai Lm Nguyễn Hữu Giải & Phan Văn Lợi tại Huế
|
|
|
|
|
|
|
Hai
linh mục Nguyễn Hữu Giải và Phan Văn
Lợi lên
tiếng trước Phó Đại sứ Hoa
Kỳ nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền 10-12-2008 Vào lúc 8g sáng ngày 10-12-2008, chính ngày
kỷ niệm 60 năm Tuyên ngôn Quốc tế Nhân
quyền, hai nhân viên trẻ của Sở ngoại
vụ thuộc Ủy ban Nhân dân tỉnh Thừa Thiên
Huế đă đến nhà linh mục Phan Văn
Lợi tại số 16/46 Trẩn Phú, thành phố
Huế, để đưa thư của Sở
ngoại vụ, do ông Châu Đ́nh Nguyên kư, thông báo
cho linh mục cùng linh mục Nguyễn Hữu Giải
là chiều cùng ngày, lúc 13g30, đoàn Phó Đại
sứ Hoa Kỳ sẽ đến thăm hai vị
tại tư gia linh mục Lợi. Thông báo cận
giờ như thế thường là kiểu cách
của nhà cầm quyền CSVN, cốt làm các nhà dân
chủ không đủ giờ chuẩn bị tâm trí,
lời lẽ và tài liệu để đón các
nhân vật trong chính giới hay báo giới ngoại
quốc đến thăm hỏi và làm việc. May
thay, nhờ ṭa đại sứ đă thông tri 4 ngày
trước đó qua điện thoại nên hai
vị đă kịp thời soạn miệng và
viết những ǵ cần tŕnh bày. Sau khi trao đổi vài câu xă giao
về sức khỏe, một nhân viên hỏi: -
Hiện nay cha làm ǵ? - Như các anh biết rồi -linh mục
Lợi đáp- đấu tranh dân chủ, làm báo
tự do chứ làm ǵ nữa! Quư Anh nh́n xuống
dưới mặt gương của bàn là thấy! Thế rồi linh mục Lợi lôi
từ dưới bàn gương pḥng khách tờ Tự
do Ngôn luận số mới nhất (64, ra ngày
01-12-2008, kỷ niệm 60 năm Tuyên ngôn Nhân quyền). Một cách máy móc, theo "tư
duy xă hội chủ nghĩa", một nhân viên
hỏi: - Cha làm tờ báo này có xin phép (chính
quyền) ǵ không? - Tại sao lại phải xin phép? Đây là
quyền con người, quyền công dân mà! Ngay
thời Pháp thuộc, Thực dân đâu có bắt
phải xin phép ra báo !!! Mà chúng tôi làm tờ báo này công
khai đó, đề tên tuổi đàng hoàng, các anh
cứ đem về cho cấp trên các anh coi ! Rồi mở ra trang 04 của
tờ báo, linh mục Lợi chỉ cho hai nhân viên
điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền mà
rằng: - Các anh đọc đi: "Ai
cũng có quyền tự do quan niệm và tự do phát
biểu quan điểm; quyền này bao gồm
quyền không bị ai can thiệp v́ những quan
niệm của ḿnh, và quyền t́m kiếm, tiếp
nhận cùng phổ biến tin tức và ư kiến
bằng mọi phương tiện truyền thông không
kể biên giới quốc gia". Sẵn
đà, linh mục Lợi "giảng" luôn một
bài: -
Hôm nay kỷ niệm 60 năm Tuyên ngôn Quốc tế
Nhân quyền! Thế mà nhà cầm quyền CSVN đă
chào mừng bằng vụ xử án bất công 8 giáo
dân Thái Hà hôm 08-12 mà các anh chắc có theo dơi. Các anh
không thấy đó là phiên ṭa ô nhục, bị
cả thế giới lên tiếng cười chê sao?
Trước đó, hôm 06-10, công an lại ngăn
cản các em sinh viên biểu t́nh chống Trung Quốc
tại Sài G̣n và Hà Nội. Các em hỗ trợ nhà nước
và nhân dân chống ngoại bang xâm lấn, sao lại
cấm cản? Giữa lúc kẻ thù bên ngoài đang vây
bủa, hăm dọa, sao người trong nước
lại không đoàn kết với nhau? Các anh có
biết Trung Quốc đă chiếm tiền đồn
phía bắc của chúng ta là Ải Nam Quan, tiền
đồn phía đông là Hoàng Sa và Trường Sa, bây
giờ họ lại muốn tiến vào Côn Sơn và
biết đâu cả Phú Quốc để chiếm hai
tiền đồn phía nam không? Lúc ấy th́ nước
ta c̣n đường nào ra biển và c̣n tài nguyên nào
để sống? Tại sao CS các anh lại không yêu
nước và chẳng làm ǵ cụ thể để
bảo vệ đất đai tiên tổ? Chỉ nói
miệng rằng "ta có chủ quyền" như
phát ngôn viên Lê Dũng mà đủ à ???...
Đợi linh mục Lợi nói xong, hai nhân viên
mới lên tiếng: - Chúng tôi xin phép về,
chiều nay sẽ gặp lại cha. -
Được! Các anh cứ đưa phái đoàn
tới, rồi muốn ngồi tham dự cũng
được. Chúng tôi sẽ nói rơ về sự vi
phạm nhân quyền của Cộng sản Việt
Nam!
Chiều lại, khoảng 14g, phái đoàn Hoa Kỳ
tới, gồm có bà phó đại sứ Virginia E.
Palmer, ông Tùy viên chính trị Christian Marchant -vị nào
cũng to cao gần 2 mét là ít (xin xem h́nh)- và anh thông
dịch viên của ṭa đại sứ tên là Đức.
Dẫn đường là hai nhân viên của Sở
ngoại vụ. Cả hai linh mục ra sân đón chào.
Sau khi vào nhà, phân ngôi chủ khách (hai nhân viên sở
tự động rút xuống nhà dưới), 5 người
bắt đầu trao đổi. V́ lễ thức
ngoại giao, chúng tôi không thể tường
thuật chi tiết nội dung buổi làm việc.
Chỉ biết rằng phái đoàn đặt
nhiều câu hỏi chính chung quanh vấn đề nhân
quyền mà cụ thể có liên quan đến đất
đai cơ sở của Giáo hội đang bị
tranh chấp ở nhiều nơi hiện nay (như
tại Ṭa Khâm sứ, xứ Thái Hà, Hà Nội; Giáo hoàng
học viện Đà Lạt; giáo xứ An Bằng
và ḍng Mến Thánh Giá tại Huế...). Hai vị
linh mục luôn miệng khẳng định: gốc
rễ của vấn đề chính là nguyên tắc
của chế độ CSVN: không cho người dân có
quyền sở hữu đất đai. Nguyên tắc
này đă được đưa vào Hiến pháp,
Luật đất đai 2003 và Nghị quyết 23 năm
2003 của Quốc hội CS. Hai vị cho rằng các
vụ việc xảy ra ở những nơi vừa
kể không phải chỉ là chuyện tranh chấp
giữa hai tập thể (một bên là nhà nước,
một bên là giáo hội) về một mảnh đất,
một cơ sở, nhưng là chuyện tranh chấp
về một nguyên tắc căn bản của
chế độ CS: đất đai do nhà nước
quản lư, chủ sở hữu, c̣n người dân (cá
nhân lẫn tập thể) chỉ có quyền sử
dụng và "quyền" xin nhà nước cấp
cho. Thành ra các vụ việc không chỉ mang tính dân
sự, tính h́nh sự, nhưng là tính chính trị,
động đến những nhân quyền và dân
quyền cơ bản... Ngoài ra hai linh mục cũng
tŕnh bày thêm các khía cạnh khác của tự do nhân
quyền mà nhà nước CSVN đang chà đạp
(qua Bản tŕnh bày 2 trang bằng tiếng Anh trao
ngay cho phái đoàn trong buổi làm việc; xin
xem bản tiếng Việt và tiếng Anh trong
attachment). Phía Hoa Kỳ đă ghi nhận ư kiến
của hai nhà tu hành tranh đấu.
Cuộc gặp kéo dài tới 15g15. Trước khi
từ giă, hai linh mục đă tặng cho phái đoàn
một kỷ vật của Cố đô Huế, hai
số báo Tự do Ngôn luận mới nhất (63+64) và
tập sách nhỏ mà Khối 8406 đă phát hành và
biếu tặng đồng bào tại VN (trong đó
có tài liệu "Từ độc tài đến dân
chủ" của Gene Sharp và "Dân chủ là ǵ?"
của ṭa đại sứ HK tại VN). Hai linh
mục cũng không quên tặng bản tŕnh bày cho hai
nhân viên sở ngoại vụ !!!
Nhóm
Phóng viên FNA tường tŕnh từ Huế, 17g ngày
11-12-2008
|
|
(Bản tiếng Anh bên dưới) Tự
do tại Việt Nam
Tại Việt Nam ngày
nay, các nhân quyền và dân quyền cơ bản
được liệt kê đầy đủ trong
Hiến pháp. Nhưng chúng hầu hết đều
được định nghĩa cách mơ hồ hay
thiếu sót, đều bị giới hạn hay
hủy bỏ bởi các đạo luật, sắc
lệnh, nghị quyết.... Nói cách khác, chúng không
hiện hữu trong thực tế cho những công dân
thực sự.
1- Chúng tôi không có tự do ngôn luận, thông tin
và báo chí.
Đảng và chính quyền Cộng sản
nắm chặt mọi phương tiện thông tin.
Tất cả mọi nhật báo và tạp chí (khoảng
700), mọi đài truyền thanh và truyền h́nh (khoảng
100) tại VN đều nằm dưới sự
kiểm soát của đảng CS. Không có báo chí tư
nhân! Không có công luận độc lập! Hiện
nay, nhà cầm quyền c̣n có âm mưu kiểm soát
ngay cả các trang nhật kư điện tử (blogs-bloggers).
Chính quyền cũng nắm độc quyền
về giáo dục, về biên soạn giáo khoa. Mọi
loại trường hầu hết đều
thuộc nhà nước. Các Giáo hội chỉ có
thể điều hành các trường mẫu giáo
với những tín đồ của họ mà thôi. Qua
việc nhồi sọ chúng tôi bằng học
thuyết biện chứng duy vật (tức chủ nghĩa
xă hội, chủ nghĩa Mácxít, độc dược
của loài người), đảng cộng sản
đă gây nên vô vàn thiệt hại và tai họa cho trí
năo tâm hồn của nhân dân chúng tôi, đặc
biệt là giới trẻ.
Không ai có thể có tư tưởng hay quan
điểm "phản động" mà không bị
sách nhiễu, hăm dọa, đàn áp, thậm chí
bỏ tù. Không ai có thể "t́m kiếm, tiếp
nhận, và phổ biến mọi tin tức và ư
kiến bằng truyền khẩu, bút tự hay ấn
phẩm, dưới h́nh thức nghệ thuật, hay
bằng mọi phương tiện truyền thông khác,
bất kể biên giới quốc gia" (Tuyên
ngôn Quốc tế Nhân quyền, khoản 19; Công
ước Quốc tế về các Quyền Dân sự
và Chính trị, khoản 19).
V́ thế, với nhiều người khác, 4 linh
mục công giáo -cha Chân Tín, cha Nguyễn Văn Lư và
hai chúng tôi- đang tranh đấu để đ̣i
lại quyền giáo dục. Ngày 20-2-2006, chúng tôi đă
làm một lời kêu gọi nhà cầm quyền tôn
trọng tự do ngôn luận và thông tin. Đồng
thời chúng tôi cũng đưa ra một lời tuyên
bố về quyền ấy, mà rồi đă thành
một kiến nghị mở rộng khắp hoàn
cầu với hơn 1000 chữ kư.
Và để khẳng định quyền này, ngày
15-04-2006, chúng tôi bắt đầu phổ biến
một bán nguyệt san mang tên Tự do Ngôn luận mà
không xin phép nhà cầm quyền. Dĩ nhiên tờ
tạp chí này -c̣n tồn tại cho tới hôm nay (số
mới nhất, 64, ra ngày 01-12-2008)- đă được
phân phối trên giấy, miễn phí và chui ngầm
khắp cả Việt Nam.
2- Chúng tôi không có tự do hội họp và
lập hội.
Mọi hội đoàn tại VN đều
phải gia nhập Mặt trận Tổ quốc VN,
một cơ cấu ngoại vi hay là một cánh tay
của đảng cộng sản. Các hội nhà báo,
nhà văn, nghệ sĩ, nông dân.... đều ở dưới
quyền kiểm soát của nhà nước và bị các
đảng viên cộng sản cầm đầu.
Đảng cũng muốn áp dụng điều này
cho mọi tôn giáo nữa. V́ vậy đảng đă
lập nhiều giáo hội quốc doanh. Làm thế,
đảng CSVN muốn làm thoái hóa lương tâm và
lương tri của toàn dân, của mọi tín đồ,
đặc biệt của mọi chức sắc, để
họ ủng hộ hay chấp nhận ư thức
hệ và chế độ cộng sản. Dần
dần, họ sẽ đánh mất khả năng
phản ứng chống lại sự dối trá và tàn
ác của chế độ. Giáo hội hay giáo đoàn
nào toan giải thoát ḿnh khỏi cái ách, cái lồng và
lối giáo dục thâm độc đó, đều
bị đàn áp dữ dội.
Tại VN không có công đoàn tự do, nghiệp
đoàn độc lập! Các cuộc đ́nh công
mới đây của khoảng 100.000 công nhân chứng
minh điều đó. Các thành viên công đoàn
tại VN thật ra là tai mắt của đảng.
Trong một Đề nghị 8 điểm tung lên
mạng ngày 18-2-2006, nhiều đại diện công nhân
VN đă yêu cầu hủy bỏ công đoàn do
cộng sản dựng lên. Phong trào này -với
những thủ lănh đang ở tù- đáng được
mọi người thiện chí và các chính phủ dân
chủ ủng hộ.
3- Chúng tôi không có tự do bầu cử.
Tự do ứng cử và bầu cử không
hề có ở VN. Bầu cử trở thành một nghĩa
vụ bắt buộc. Từ 1945 đến 2008, 12
cuộc bầu cử Quốc hội đều đă
được đảng CS tổ chức, tất
cả đều áp dụng nguyên tắc "đảng
cử dân bầu", nghĩa là mọi ứng viên do
dân bầu đều là đảng viên hay đă
được đảng chọn. V́ thế, khi trúng
cử, họ không phải là đại diện
của nhân dân mà chỉ là những kẻ thực thi
các chính sách của đảng. Hậu quả là
Quốc hội VN luôn luôn là công cụ của đảng
CS chứ không phải là Cơ quan của quyền
Lập pháp độc lập.
V́ thế, chúng tôi đang đấu tranh đ̣i
hủy bỏ điều 4 Hiến pháp VN, v́ điều
khoản này ban quyền tuyệt đối và vĩnh
viễn cho đảng CS. Chúng tôi đang đấu
tranh vạch trần bộ mặt của Hồ Chí
Minh, nguồn đau khổ và nền tảng cuối cùng
mà nhà cầm quyền Việt Nam dựa vào để
duy tŕ quyền lực của họ. Chúng tôi đang
tổ chức một chiến dịch tẩy chay
bầu cử độc đảng và đ̣i hỏi
bầu cử đa đảng. Ngày 17-10-2005, chúng tôi
đă ra lời kêu gọi về chuyện này. Mục
đích tối hậu là giải thể chế độ
cộng sản độc tài, nguyên nhân tụt
hậu và thoái hóa của đất nước chúng
tôi. Ngày 20-05-2007, cả hai chúng tôi đă tẩy chay
cuộc bầu cử Quốc hội bằng cách
từ khước bỏ phiếu.
4- Chúng tôi không có tự do tôn giáo.
Tại VN
hiện giờ, các giáo hội -với sự cho phép
của nhà nước, dĩ nhiên- có thể xây
dựng các nơi thờ phượng, tổ chức
các nghi lễ, đón chào các đại diện
của thẩm quyền tôn giáo tối cao, ra ngoại
quốc để học hành hay tham dự các hội
nghị, thậm chí là mở các chủng viện hay
học viện tôn giáo dưới sự kiểm soát
của nhà cầm quyền. Chúng tôi thiết nghĩ
rằng tự do tôn giáo chân chính không chủ yếu
hệ tại những điều ấy, nhưng
thực sự hệ tại những điều sau
đây:
- sự tự do thành lập tôn giáo, giáo hội
hay giáo đoàn, không với sự cho phép hay chuẩn
thuận mà chỉ với sự thừa nhận
của nhà cầm quyền, vốn phải thừa
nhận tôn giáo hay giáo hội đó sau khi họ đă
đăng kư.
- sự độc lập của các giáo hội
trong việc thiết lập các cơ cấu của ḿnh;
tuyển mộ huấn luyện nhân sự của ḿnh;
truyền chức, tấn phong, thuyên chuyển giáo sĩ
của ḿnh; bổ nhiệm hay đề cử giáo
phẩm và lănh đạo của ḿnh.
- quyền tư hữu về đất đai. (Trong
thực tế, mọi cá nhân và tập thể, như
các giáo hội chẳng hạn, chỉ có quyền
sử dụng đối với đất đai. Khi
độc chiếm quyền tư hữu đất
đai, nhà cầm quyền hy vọng đặt
mọi công dân và mọi cộng đoàn dưới cái
ách của ḿnh, duy tŕ cơ chế bất công “xin-cho”.
Đó chính là nguyên nhân của nhiều cuộc
khiếu kiện hiện thời (khoảng một
triệu trường hợp), của nhiều tranh
chấp giữa nhà cầm quyền với nhân dân,
với các giáo hội về đất đai).
- việc truyền bá tôn giáo đến nhân dân,
việc tham gia của các giáo hội vào đời
sống xă hội -bằng cách
thành lập và điều hành các trường
học đủ mọi cấp, từ nhà trẻ
đến đại học, bằng cách sở
hữu và điều hành báo chí, phát thanh, truyền h́nh,
trang mạng, nhà xuất bản riêng, bằng cách thành
lập và điều hành các cơ sở hoạt
động từ thiện, chẳng hạn trạm xá
và bệnh viện.
Tiếc thay, các giáo hội tại VN không
được có những thứ tự do này. V́
thế, chúng tôi đang đấu tranh đ̣i tiêu
hủy Pháp lệnh Tôn giáo và Tín ngưỡng ra đời
tháng 11-2004 và Nghị định áp dụng Pháp
lệnh ra đời tháng 3-2005. Với việc
kiểm soát các thực hành tôn giáo như thế -bằng
cách thiết lập những hướng dẫn để
các giáo phái đăng kư các hoạt động
của ḿnh và xin được sự thừa
nhận chính thức- các văn bản pháp luật này,
đối với chúng tôi, làm thành một biện pháp
để đàn áp tôn giáo bằng pháp luật. Chúng
dễ dàng bất hợp pháp hóa mọi hoạt động
tôn giáo của chúng tôi và làm biến thoái dần
dần tôn giáo của chúng tôi.
Chúng tôi hy vọng rằng Nhân dân, Quốc
hội và Chính phủ Hoa Kỳ, nổi tiếng
khắp thế giới như xứ sở của
tự do dân chủ và v́ tinh thần tự do dân
chủ, sẽ hỗ trợ chính nghĩa của chúng
tôi. Xin cảm ơn. Huế, ngày 10-12-2008 Ngày Nhân quyền Quốc tế.
Kỷ niệm 60 năm Tuyên ngôn Quốc tế Nhân
quyền Phêrô
Nguyễn Hữu Giải và Phêrô Phan Văn Lợi,
linh mục công giáo Freedom
in Viet Nam
In Viet Nam nowadays, basic human and civil rights are listed
sufficiently in the Constitution. But they are almost defined vaguely or
inadequately, restricted or rescinded by statutes, edicts, decrees and
resolutions… In other
words, they don't exist in real life for the real citizens.
1- We haven’t had freedom of speech, information or press.
The communist party and government thoroughly grasp all means of
communication. All the newspapers and magazines (about 700), all the radio
and television stations (about 100) in VN are under the control of the
communist party. No private press or independent opinion! Now, the
government is intriguing to control even the blogs and bloggers.
The government holds the monopoly in educating, and in compiling
the textbooks. Almost all different kinds of schools belong to the state. The
Churches are merely able to manage the nurseries with their own beliefs. By
stuffing ours heads with materialistic dialectics (i.e. the socialism,
Marxism, poison of humanity), the communist party has caused a lot of
damage and disaster to the minds and souls of our people, especially the
young.
Nobody can hold "reactionary" thinking or opinions
without interference, threat, repression, and even imprisonment. Nobody
can "seek, receive and impart information and ideas of any kind,
regardless of frontiers, either orally, in writing or print, in the form
of art, or through any other media of his choice" (Universal Declaration of Human Rights, art. 19. International Covenant on Civil and Political Right,
art. 19).
Therefore, with many others, we the four catholic priests, father
Chan Tin, father Van Ly and ourselves, are fighting to claim back the
right of education. On February 20, 2006, we made a statement urging the
government to respect the freedom of speech and information.
Simultaneously, we made a declaration for this right, which became a
world-wide petition with over 1000 signatures.
And to affirm that right, on April 15, 2006 we began to publish a
bimonthly named Freedom of Speech without the permission of the
government. Of course, this magazine that lasts until now (the latest
number, 64, dated December 01, 2008)- is distributed on paper, fee-free
and underground all over Viet Nam.
2- We haven't had freedom of assembly and association.
All the associations in VN must
get admitted to the VN Fatherland Front, a peripheral structure or a hand
of the communist party. The associations of journalists, writers, artists
and peasants… are under the control of the state and headed by the
communist party members. The communist party wants to apply this to all
religions. Consequently, it has created many state-run churches. By doing
so, the VN Communist
Party (VCP) wants to degenerate the conscience and the right senses of all
the people, all believers, especially all dignitaries, so that they
support and accept the communist ideology and regime. Gradually, they will
lose the ability to protest against the falseness and the cruelty of the
regime. Any
church or congregation that has attempted to free oneself from that yoke,
that cage and that furtive education, was repressed violently
In VN there are no free labor union and no independent trade
syndicate! The recent strikes of about 100,000 workers have proved that.
The labor-unionists in VN are actually the watcher-aides of the party. In
a 8-points proposal posted on the internet in February 18, 2006, many
representatives of the Vietnamese workers, asked for the dissolution of
the labor syndicate set up by the communists. This movement -with its
leaders now in prison- is worthy of support by all good-will men and all
democratic governments.
3- We haven't had freedom of election
The freedom to vote doesn't exist in VN. Going to vote is a
mandatory obligation. From 1945 to 2008, twelve National Assembly
elections were organized by the VCP, all applying the principle that
"the party chooses the candidates and the citizens vote", which
means all the
candidates for whom people vote are either party members or selected by
the party. Therefore, when being elected, they are not the representatives
of the people but the executors of the party's policies. Consequently, the
Vietnam National Assembly is the means of implementation for the VCP, but
not the Organization of Independent Power of Legislation.
Therefore, we are fighting to terminate the fourth article of the
Vietnamese Constitution, because this article gives the absolute and
eternal power to the communist party. We are fighting to unmask the real
face of Ho Chi Minh, who is the primary source of suffering and disaster
for our people and the last basis on which the Vietnamese government
relies to continue their power. We are organizing and campaigning to
boycott the one-party election and to claim for the poly-party election.
On October 17, 2005, we made an appeal for this. The ultimate purpose is
to dissolve the communist and despotic regime, a cause of regression and
degradation for our country. On May 20, 2007, both us, we boycotted the
election of the National Assembly by refusing to vote.
4- We haven't had freedom of religion
In Viet Nam nowadays, the churches, with permission given by the
government naturally, can build the places
of worship,
organize the ceremonies, welcome the representatives of the religious
supreme authority, go abroad to study or participate in conferences, even
open the seminaries or religious institutes under the control of the
government. We think that real religious freedom doesn't essentially
consist of these, but actually consist of the following:
- the liberty of founding the religion, church or congregation,
without the permission or the sanction but only with the recognition of
the government, which must recognize this religion or church after its
registration.
- the independence of the churches to establish their structures,
to recruit, to train their personnel, to ordain, to promote,
to transfer their clerics, to
designate, or to appoint their hierarchies and leaders.
- the ownership of the land. (In reality, all individuals and
collectives, such as churches, have only the right of use towards the
land. In monopolizing the ownership of the land, the government hope to
put all citizens and communities under its yoke, maintaining the unjust
mechanism “demand-grant”. That is the cause of many present complaints
(about million cases), of many conflicts between the government and the
people, the churches about the lands).
- the promulgation of
the religion
to the people, the participation of the churches in the life of the
society -by establishing and managing the schools of all grade levels,
from nurseries to universities, by owning and running press, radio,
television, website, publication house, and by founding and managing
centers of charitable activities, such as medical clinics and
hospitals.
Regretfully, the churches in VN don’t have these liberties.
Therefore, we are fighting for the termination of the Ordinance on
Religion and Belief issued in November 2004 and the Decree of
Implementation of this Ordinance issued in March 2005. With this control
on religious practices - by establishing guidelines for religious
denominations to register their activities and seek official recognition -
to us, they are legal documents constituting a measure to repress the
religion by law. They easily make all our religious activities illegal and
degenerate our religion gradually.
We
hope that the People, the Parliament and the Government of the Unites
States, well- known world-wide as the country and for the love of freedom
and democracy, will support our cause. Thank you. Hue, December 10, 2008, Human
Rights Day, 60th anniversary of the Universal
Declaration of Human Rights
Peter Nguyễn Hữu Giải and Peter Phan Văn
Lợi, catholic priests |

Video Nguyện Cầu: Alpha Linh (Lê B́nh & Ái Vi ấn vào để xem)
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam:
có công lư và hoà b́nh, có dân chủ và tự do,
không c̣n bất công và gian dối.
|
|
|
|
|
|