Cầu cho mọi người
dân Việt c̣n biết Đức Xấu Hổ Trong buổi diện kiến (c̣n gọi là
cuộc họp) với UBND TP Hà Nội ngày 20/09/2008, Đức
Tổng Giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt có phát
biểu trong đó có đoạn như sau: “... Do đó,
chúng tôi xin nhắc lại, chúng tôi rất mong muốn xây
dựng một khối đại đoàn kết dân
tộc. Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều,
chúng tôi rất lấy là nhục nhă khi cầm cái
hộ chiếu Việt Nam đi đâu cũng bị soi xét,
chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất
nước ḿnh mạnh lên. Làm sao như một anh
Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất
cả mọi nơi, không ai xem xét ǵ cả. Anh Hàn
Quốc bây giờ cũng thế, c̣n người
Việt Nam chúng ta th́ tôi cũng mong đất nước
lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn
kết, thật sự tốt đẹp, để cho
đất nước chúng ta mạnh lên, đi đâu chúng
ta cũng được kính trọng”. Đoạn văn
này, ngay sau đó được giới truyền thông trích
loan c̣n : “ Tôi rất nhục nhă khi cầm cái hộ
chiếu Việt Nam”. Thậm chí có chỗ c̣n
tệ hại, trắng trợn hơn khi sửa thành: “Tôi
rất là nhục nhă khi là người Việt Nam” và
v..v.. Sự việc như vậy đă rơ. Ai cũng
hiểu giới truyền thông nước ta thường
xuyên được nuôi dưỡng, chỉ đạo cách
nghiêm ngặt, thống nhất đến mức độ
đôi người có lương tâm, có đạo đức
muốn đưa tin trung thực cũng không có đất,
không được phép trung thực, chẳng có cách nào. Tuy nhiên mặc dù vậy, thiết nghĩ cũng
không cần bàn luận nhiều về lối loan tin
bệnh hoạn này dẫu rằng v́ nó mà hàng ngày, hàng
giờ, công chúng Việt Nam (nội quốc) luôn
được xơi cái “ món ăn tinh thần”
giống như những liều thuốc độc
ngấm dần làm cho người ta càng yếu hèn đi,
kém cỏi đi, mất hết ư chí, tính tự tôn
lẫn ḷng tự cường dân tộc. Lời phát
biểu của Đức TGM Ngô Quang Kiệt và hành vi
cắt xén, trích giới của các phương tiện
truyền thông hơn một lần nữa đă cảnh
báo cho tất cả chúng ta về một mối nguy cơ
tiềm tàng, về một căn bệnh nan y làm cho
đất nước Việt Nam nhược tiểu
đă tồn tại, đang tồn tại và sẽ
tồn tại nếu như chúng ta không sớm nhận
ra và thành tâm sửa chữa. Trước năm 1954 bài học đạo
đức đầu tiên được giảng cho
trẻ em Việt Nam là Đức liêm sỉ. Trong đó
“liêm” là sự vững vàng trước mọi cám
dỗ, “sỉ” là biết xấu hổ trước
những việc làm đồi bại. Người không
có “liêm” th́ thấy cái ǵ cũng tham dù không chính
đáng, dù chẳng phải của ḿnh. Người không
có “sỉ” th́ việc nào cũng dám làm để
cả những việc tệ hại bỉ ổi
nhất. Đức liêm sỉ đối với các
thế hệ người Việt Nam lúc đó do vậy
được coi là đức tính tối thượng,
là đức tính đầu tiên để h́nh thành nhân
cách và trên thực tế các thành tựu của người
Việt ta đều được tạo dựng trên cơ
sở của nền tảng đạo đức này.
Những kẻ vô liêm sỉ trước sau rốt
cuộc cũng đều là những kẻ bại gia
phản quốc, không có chỗ đứng trong cộng
đồng người Việt. Sau năm 1954, bài học này được
đổi thành ḷng tự trọng. Về cơ bản
th́ ḷng tự trọng và đức liêm sỉ là
giống nhau. Nó cũng chỉ ra con đường tu dưỡng
phấn đấu của mỗi con người Việt
Nam, con đường tiến tới sự hoàn thiện
ḿnh tới chân, thiện, mỹ, tới tự cường
cho từng người, từng gia đ́nh và toàn dân
tộc. Xét về phía cạnh học thuật th́ hai khái
niệm này có chút khác nhau về phạm vi trừng
giới. Đức liêm sỉ đ̣i hỏi cao hơn, thường
xuyên tự kiểm điểm, tự chất vấn lương
tâm qua các hành vi nên có tác dụng rèn luyện cao hơn
nhưng lại mang tính tự thân, cá nhân hơn nên ít tính
cộng đồng, c̣n ḷng tự trọng th́ ngược
lại: giầu tính cộng đồng, song các đ̣i
hỏi cá nhân có phần lại xem nhẹ... Trở lại lời phát biểu của
Đức TGM Ngô Quang Kiệt. Thật là lời phát
biểu chân thành của một công dân Việt Nam đức
cao đức trọng, một người có trách
nhiệm, có tinh thần tự tôn dân tộc cao, một
người yêu nước chân chính. Điều này hoàn
toàn ngược lại với các đánh giá tùy
tiện, nông cạn của giới truyền thông nước
ta khi họ coi rằng Ngài đă xúc phạm tới ḷng
tự tôn dân tộc. Thử hỏi: Một người học cao
biết rộng như Ngài, ḷng nhân ái tràn đầy như
Ngài, đạo đức sáng như Ngài khi bước
chân ra nước ngoài bị họ hạ thấp,
bị coi thường, thậm chí không bằng những
công dân b́nh thường của các nước khác như
Nhật Bản, Hàn Quốc chẳng hạn, chỉ v́
mỗi một lư do Ngài cầm tấm hộ chiếu
Việt Nam th́ việc không cảm thấy đau đớn,
nhục nhă mới là lạ, mới là thiếu tự
trọng, là không có ḷng tự tôn dân tộc. Về mặt nhân cách dám chắc những người
kia không thể bằng Ngài (Bởi có được trí
tuệ phẩm hạnh cỡ như Đức TGM Ngô
Quang Kiệt th́ ở Nhật Bản hay Hàn Quốc cũng
đâu có nhiều. Họ luôn là số ít, số ưu tú
trong cả cộng đồng hỗn tạp đa đẳng
cấp) lại được người ta trọng
thị hơn Ngài th́ sự phẫn nỗ này ở
một con người b́nh thường cũng là lẽ
thường t́nh. Đằng này lại là Đức TGM
Ngô Quang Kiệt, người luôn tự ư thức
được giá trị của ḿnh, của đất
nước, của dân tộc ḿnh sao lại coi đó là
việc xúc phạm tới ḷng tự tôn dân tộc. Rơ ràng
cần phải hiểu lời phát biểu chân thành
của Đức TGM Hà Nội Ngô Quang Kiệt một cách
nghiêm túc, đúng đắn, nghĩa là ngược
lại với cách đánh giá thô bạo, thiển
cận của giới truyền thông (nội quốc)
Việt Nam. Con người khi không c̣n biết ân hận,
xấu hổ với những việc làm trái lương
tâm, phi đạo lư của ḿnh, th́ đương nhiên
những hành vi đó sẽ bị lặp lại nơi
chính họ và đẩy họ tới sa đọa.
Sự tận cùng của sa đọa trong mỗi con người
chính là việc không c̣n biết đức xấu hổ. Vậy th́ ai là người đáng xấu
hổ qua những việc làm suốt một thời gian
dài liên quan đến khu đất 42 Nhà Chung và Giáo
xứ Thái Hà. Là lương tri, là đạo lư, pháp
luật hay là UBND TP Hà Nội, là giới truyền thông (nội
quốc) của Việt Nam. Ai mà chẳng thấy rơ ràng, cũng chẳng
cần điểm tên chỉ mặt. Chỉ xin nguyện cầu cho mỗi người
dân Việt Nam ta c̣n biết đức xấu hổ,
biết dừng lại những việc làm không phải
lẽ, cùng nhau đoàn kết tương thân tương
ái xây dựng một nước Việt Nam hùng cường
sánh vai và ngang tầm thế giới. Đó mới chính
là xuất phát điểm của sự vươn lên,
của ḷng tự hào, tự tôn dân tộc. Cách cao
cả và chân chính. Quốc Thắng



