Xin Cảm Ơn Thượng Nghị Sĩ McCain

                                                                                                         Đoàn Thanh Liêm

    Vào giữa năm 1995, khi tôi đang nằm trong tù tại trại Hàm Tân, th́ hai Vị Thượng Nghị sĩ McCain (Cộng ḥa) và Tom Harkin (Dân chủ) được Tổng Thống Bill Clinton trao phó cho nhiệm vụ đi Hà Nội để ḥan tất việc thương thuyết về vấn đề b́nh thường hóa liên hệ ngọai giao giữa hai chính phủ Mỹ và Việt nam. Công việc này theo đúng với truyền thống chính trị của nước Mỹ từ xưa tới nay là “Chính sách ngoại giao phải có tính cách lưỡng đảng” (Bi-partisan Foreign Policy). Tức là cả hai Đảng Dân chủ và Công ḥa đều cùng hợp tác, thống nhất với nhau trong nhiệm vụ đối ngọai của nước Mỹ.  

    Khi tới Việt nam, th́ ngoài công việc chính yếu là gặp gỡ, thương thảo với giới chức có thẩm quyền của Hà Nội, th́ cả hai vị Nghị sĩ này đều t́m cách can thiệp cho tôi được trả tự do, v́ đă bị bắt giam từ năm 1990 lâu quá rồi. Ông McCain th́ gặp riêng Bộ trưởng Nội vụ Bùi thiện Ngộ trong một bữa ăn sáng để yêu cầu trả tự do cho tôi. C̣n Ông Tom Harkin th́ yêu cầu Hà Nội cho phép ông được đến thăm gặp tôi trong trại tù, v́ ông được tin tôi bị đau bệnh nhiều. Cả hai nghị sĩ này đều chưa bao giờ quen biết hay gặp gỡ tôi từ hồi trước năm 1975. Nhưng họ đều đứng ra can thiệp cho tôi, đó là v́ do các bạn hữu là người Mỹ, đặc biệt là Dick Hughes đă liên tục vận động nơi chính giới, truyền thông báo chí và cả giới trí thức, văn nghệ sĩ của Mỹ để cùng đứng ra làm áp lực đ̣i hỏi Hà Nội phải thả các tù nhân chính trị đă bị đàn áp trù dập như tôi ở Việt nam.

    Lúc đó, tôi không hề được hay biết ǵ về chuyện nghị sĩ McCain can thiệp cho tôi. Nhưng qua cháu Thùy Trang là con gái tôi cho biết trong dịp thăm gặp gần đó, th́ cháu được nghị sĩ Tom Harkin cho người mời cháu  đến gặp ông ở một khách sạn tại Sáig̣n. Trong bữa tiếp xúc này, ông Harkin cho cháu hay đại khái là: “ông có yêu cầu được đến gặp ba cháu ở trong trại giam, nhưng nhà nước đă không cho phép ông làm việc này. Nhưng ông có nói t́nh h́nh có nhiều hứa hẹn là ba cháu có thể được trả tự do vào ngày rất gần đây. Vậy nhờ cháu nhắn lại với ba là cứ yên tâm và ráng giữ ǵn sức khỏe, v́ ngày đ̣an tụ với gia đ́nh cũng sắp tới gần rồi …”  Và quả đúng như vậy, v́ chỉ mấy tháng sau, vào đầu năm 1996, th́ tôi được trả tự do và cùng với ṭan bộ gia đ́nh đến định cư ở California bên Mỹ.

    Khi đặt chân tới đất Mỹ, th́ tôi mới được biết văn pḥng của nghị sĩ McCain có đưa ra “một thông cáo báo chí về việc tôi được trả tự do và đă đến định cư tại Mỹ”. Như vậy rơ rệt là nhà cầm quyền Hà Nội đă thông báo trực tiếp cho nghị sĩ, như họ đă hứa với ông hồi năm trước trong dịp ông gặp gỡ với Bộ trưởng Bùi thiện Ngộ để can thiệp cho tôi. Và tôi đă ngay lập tức viết thư cảm ơn cả hai nghị sĩ McCain và Harkin; cũng như cảm ơn nhiều vị khác đă góp phần giúp cho tôi được trả tự do sớm sủa như vậy. V́ nếu không nhờ được các sự vận đông mạnh mẽ và hiệu quả này, th́ tôi c̣n phải ở tù thêm nhiều năm nữa, bởi lẽ án tù của tôi là 12 năm kể từ khi tôi bị bắt giữ vào năm 1990, th́ phải đến năm 2002 mới măn hạn tù. Cả gia đ́nh chúng tôi, th́ không bao giờ quên được tấm ḷng nhân đạo thật quư báu của những người như nghị sĩ McCain .

    Rồi đến năm 2000, sau thời gian nghỉ ngơi và phục hồi sức khỏe đă khá rồi, th́ tôi đă t́m cách đến tận văn pḥng Quốc hội Mỹ tại thủ đô Washington DC, hầu đích thân gặp mặt để bày tỏ ḷng biết ơn đối với cả hai nghị sĩ Harkin và McCain. Cả hai vị đều đă tiếp đón tôi rất thân t́nh và họ đă chú ư đến sự tŕnh bày của tôi về t́nh trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam hiện nay. Và kể từ đó đến nay, mỗi khi có dịp đến Washington, th́ tôi đều t́m cách ghé thăm các vị ân nhân này.   

    Đó là cái mối duyên lành tốt đẹp riêng tư giữa tôi với nghị sĩ McCain. C̣n đối với tập thể cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Mỹ, th́ công lao của McCain thật là lớn lao, ít có một nhân vật chính trị nào ở Mỹ mà có thể sánh kịp được. Đó là ông đă vận đông được Quốc hội Mỹ thông qua “Tu chính án McCain” (McCain Amendment) vào năm 1997, nhằm nới rộng  thêm số người con của các sĩ quan được nhập cư vào nước Mỹ theo diện “Nhân đạo” HO, dù các người con này đă có gia đ́nh riêng rồi. Và sau hơn 10 năm áp dụng Tu chính án này, thí tổng số người được theo cha mẹ đến định cư tại nước Mỹ đă lên tới con số 20,000. Thật là một kỳ tích  mà chỉ có những người có sự quan tâm sâu sắc và quyết tâm tranh đấu như nghị sĩ McCain, như bà Khúc Minh Thơ mới có thể đạt được mà thôi. Việc này đă được nhiều người đề cập đến, nhân  Đại hội Gia đ́nh Tù nhân Chính trị vừa được tổ chức rất sôi nổi và thành công tại Dallas, Texas vào đầu tháng Mười 2008, dịp cuối tuần lễ trước đây thôi.

    Sau cùng, tôi muốn ghi thêm về lời b́nh bất hủ của McCain vào năm 2000, nhân dịp đánh dấu 25 năm kết thúc cuộc chiến ở Việt nam (1975-2000). Trong dịp này, thượng nghị sĩ McCain, một cựu tù nhân chiến tranh mà từng bị giam cầm,tra tấn nhiều năm trong nhà tù cộng sản Hà Nội, đă phát biểu một câu thật ngắn gọn, xúc tích mà rất đích đáng; đó là :  Rất tiếc là” Phe tà đă  thắng lợi trong cuộc chiến tranh này” (The wrong side has won this war!” Quả thật McCain đă giữ vững lập trường “Chính nghĩa của phe Thế giới Tự do”, khi tuyên bố như vậy. Ông đă giúp củng cố ḷng tự tin của tất cả chúng ta là những người đối lập với chủ trương “độc tài chuyên chế sắt máu” cuả công sản. Dù năm 1975, phe quốc gia có thua trận, nhưng cái chính nghĩa Tự do, Dân chủ và Nhân quyền của chúng ta th́ vẫn sáng ngời, tốt đẹp. Một lần nữa, xin được bày tỏ ḷng biết ơn rất mực của chúng tôi đối với nghị sĩ McCain v́ câu b́nh luận rất chính xác và đanh thép này.

    Xin cầu chúc cho nghị sĩ McCain đạt được thắng lợi thật vẻ vang trong cuộc bầu cử Tổng thống vào tháng 11 sắp tới./

          Đoàn Thanh Liêm

California, Tháng 10 năm 2008

 

 Video Thắp Nến: Alpha Linh (Lê B́nh, Ái Vi, Minh Phượng ấn vào để xem)

Video Nguyện Cầu: Alpha Linh (Lê B́nh & Ái Vi ấn vào để xem)

 

 Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam:

có công lư và hoà b́nh, có dân chủ và tự do,

không c̣n bất công và gian dối.