Quà Giáng Sinh Thư Từ Chiến Trường A-Phú-Hăn gửi cho Má

(Chúng tôi xin gửi tới bạn đọc lá thư của một bạn trẻ Việt Nam, viết gửi cho má từ A Phú Hăn, Mùa Giáng Sinh 2008)

   Kính thăm má quí mến,

   Cả tuần nay con nhớ má nên viết thư này thăm má. Con đang tham dự những cuộc hành quân ở đây tại miền cao nguyên, đồi núi chập chùng. Ngày đêm chúng con phải bay trên những đám sương mù hay trong đêm tối để hoàn tất nhiệm vụ yểm trợ. Chúng con lần lượt thả xuống những kiện hàng lớn. Đây là món quà sinh tử mà cuộc hành quân phải được hoàn tất trong mùa Giáng Sinh. Những thùng đồ lớn được treo vào những chiếc dù mầu lá cây rằn ri. Khi thả xuống, gió bay tung dù. Chiếc dù hạ lần xuống, rồi rơi bịch trên đất. Những người bạn đồng ngũ của con, với những đề pḥng thường lệ, tiến tới khuân những món đồ đó. Những món đồ gồm có quần áo, thuốc men, thực phẩm. Chúng con có bổn phận tiếp tế cho những bộ lạc nghèo khó mà chiến tranh đă tàn phá ruộng vườn, không c̣n một chút lợi tức để sống. Những thuở đất cấy sản phẩm để làm á phiện đă bị tiêu hủy. Những bộ lạc này đang được yểm trợ để họ có thể khởi sự một cuộc sống mới, để họ cải tiến nông sản với những thành quả tốt đẹp. Họ thiếu thốn đủ thứ. Nhờ sự yểm trợ này, chúng con hy vọng rồi đây họ sẽ phục hồi được những mảnh đất có thể sản xuất được lương thực nuôi sống họ.

   Má ạ, má có biết không? Trong cuộc hành quân này, h́nh ảnh khả kính và thân yêu của ba lại hiện ra trước mắt con. Ngày con lên chín tuổi, ba con đang hành quân tại biên giới Căm Bốt. Trước ngày lễ Chúa Giáng Sinh, một người bạn đồng ngũ của ba có dịp trở về Sàig̣n, ba đă gửi về một món quà: một bức thư hỏi thăm má con ḿnh. Ba nói: Ba là người chiến binh từ chiến trường, hai bàn tay trắng, không có ǵ gửi về cho má con. Ba chỉ gửi một nụ hôn trong lời chúc b́nh an và mong ngày ba sẽ trở về thăm gia đ́nh.

   Má ơi, có ngờ đâu cái thư đó là món quà cuối cùng của ba, rồi bẵng tin không bao giờ ba trở lại.

   Nhưng với con th́ khác. Con của má  sẽ trở lại với những món quà đặc biệt là lúc nào con cũng nghĩ về má và ở bên má. Đêm nay vào ngày Giáng Sinh, con cũng có một món quà gửi về cho má: cái món quà cao quí để má cùng con dâng lên Chúa Hài Nhi, đó là sự hy sinh của con phải làm bổn phận, không thể về xum vầy với má trong ngày lễ trọng đại này. 

   Má ơi, từ ngày mất ba, chỉ có con và má thôi. Hai má con ở gần kề nhau. Năm nay là năm đầu tiên con phải xa má. Ở xa má, con mới thấy cái hạnh phúc được quây quần bên má trong những ngày lễ, ở xa má  con mới biết giá trị của cuộc sống đầm ấm của  gia đ́nh.

   Con nghĩ mà thương cho biết bao gia đ́nh có hoàn cảnh, mà không về với nhau, mà không quây quần bên chiếc máy sưởi ấm cúng, mà không ôm ấp đùm bọc nhau. Con cầu cho họ và mong họ t́m được hạnh phúc êm ấm trong gia đ́nh. 

   Má ơi, nếu đọc thư này mà giọt lệ ấm của má ứa ra, th́ má hăy coi những giọt lệ đó như những hạt ngọc má dâng cho Chúa để Chúa giữ ǵn con cho khỏi ḥn tên mũi đạn, để má cầu cho mỗi gia đ́nh biết giá trị của sự đoàn tụ và cảm thấy hạnh phúc được ở bên cạnh nhau mà mừng lễ trọng đại này.

   Trước khi dứt lời, con xin Chúa Hài Nhi ban cho má những món quà quí giá: món quà đầy t́nh thương của đứa con yêu quí nhất của má đang nhớ đến má từ chiến trường. 

   Con của má,

         N. Đ.

Trần Khánh Liễm

 

Video Nguyện Cầu: Alpha Linh (Lê B́nh & Ái Vi ấn vào để xem)

 

 Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam:

có công lư và hoà b́nh, có dân chủ và tự do,

không c̣n bất công và gian dối.