


Ngày 4 tháng 4 năm 2010
Quí vị đang nghe CON ĐƯỜNG CHÚA ĐĂ ĐI QUA của Lm Văn Chi (Lệ Hằng hát)
|
|
|
TỎA
SÁNG NIỀM TIN Hai
khuôn mặt Ki-tô hữu Vào
lúc các tín hữu Chúa Ki-tô trên khắp cùng thế
giới bước vào Tuần Thánh, tưởng
niệm Chúa Ki-tô chịu thương khó, chịu
chết rồi phục sinh, th́ ngay trên đất nước
Việt Nam chúng ta, hai Ki-tô hữu đang lôi kéo
sự chú ư của các cơ quan truyền thông trên
thế giới, cho dù ở trong nước, toàn
bộ báo đài đều giả điếc làm ngơ,
hai khuôn mặt đang ngời sáng đó là một tín
hữu Tin Lành, luật sư Lê Thị Công Nhân, và một linh
mục Công Giáo, cha Ta-đê-ô
Nguyễn Văn Lư. Luật sư Lê Thị Công Nhân
bước vào nhà tù khi mới 28 tuổi, vào lúc
bạn bè đồng trang lứa của cô nghĩ
đến tương lai, đến t́nh yêu, đến
hạnh phúc, đến sự nghiệp. Nhà tù của
chế độ cộng sản Việt Nam đă
nuốt trọn 3 năm của quăng thời gian đẹp
nhất của một đời người. C̣n linh
mục Nguyễn Văn Lư, năm nay 64 tuổi, th́
tổng cộng đă có 14 năm tù. Dưới
cái nh́n của người Ki-tô hữu chúng ta, đó
là những người đă đi con đường
hy sinh, con đường thánh giá mà chính Đức
Giê-su đă đi khi thực hiện công tŕnh cứu
độ. Đức
Giê-su không phải là một nhà hùng biện nói
thật hay để ta nghe cho sướng tai, không
phải là một nhà trí thức siêu đẳng
với những pho sách dày cộm làm ta lác mắt, không
phải một lư thuyết gia đưa ra những tư
tưởng lỗi lạc khiến chúng ta sững
sờ. Không, Ngài là Thiên Chúa làm người để
cứu độ con người. Và để đạt
được mục tiêu đó, Ngài đă chấp
nhận trả giá : “Không
có t́nh thương nào cao cả hơn t́nh thương
của người dám hy sinh tính mạng v́ bạn
hữu của ḿnh” (Ga 15,13). Đây không
phải là một công thức khô khan trừu tượng,
nhưng là một nguyên tắc Đức Giê-su đă
áp dụng cho chính ḿnh qua cuộc thương khó và cái
chết nhục nhằn trên thập giá mà Hội Thánh
tưởng niệm một cách đặc biệt long
trọng mỗi năm một lần, trong suốt
cả Tuần Thánh. Đường
tranh đấu là con đường thánh giá Sở
dĩ tôi dám liên kết những năm tù đày
của luật sư Lê Thị Công Nhân và linh mục Nguyễn
Văn Lư với cuộc thương khó của Chúa Ki-tô
là v́ cả hai, thay v́ đi con đường trơn
tru suôn sẻ mà bao người vẫn đi, đă
chọn con đường gai góc, con đường
đấu tranh, con đường thánh giá.
Tốt nghiệp cử nhân luật ở tuổi 22,
hai năm sau đă là thành viên luật sư đoàn Hà
Nội và luật sư đoàn quốc tế, cô Lê
Thị Công Nhân đă có nhiều điều kiện
thuận lợi để thành đạt trên
đường đời. Nhưng v́ lợi ích
của Dân Tộc, cô đă chấp nhận quên ḿnh,
chấp nhận dấn thân vào con đường tranh
đấu cho tự do, dân chủ. Qua điện
thoại viễn liên truyền thanh trước đồng
bào hải ngoại Nam California ngày 25-02-2007, cô đă
tuyên bố : “Tôi xin khẳng định bằng
tất cả lương tâm, trách nhiệm và t́nh
cảm của ḿnh đối với đất nước
Việt Nam và dân tộc Việt Nam là: tôi sẽ
chiến đấu tới cùng cho dù chỉ c̣n
một ḿnh tôi, trước hết là giành lấy nhân
quyền cho chính ḿnh và giành lấy nhân quyền, dân
chủ và tự do cho người Việt Nam. Và
Cộng sản Việt Nam đừng có mong chờ
bất cứ một điều ǵ dù chỉ là
thỏa hiệp, chứ đừng nói là đầu hàng
về phía tôi. Tôi không thách thức, nhưng cộng
sản Việt Nam nếu đă hạ quyết tâm
thực hiện những hành vi tội ác bằng cách
chà đạp lên nhân quyền của người dân
Việt Nam và muốn tiếp tục d́m đất nước
Việt Nam trong một sự tăm tối về
mặt chính trị, nghèo nàn về mặt kinh tế,
lạc hậu về mặt văn hóa kéo dài cho
tới tận đời con cháu của chúng ta cũng
như của chính người cộng sản, th́ tùy
họ và họ có quyền hành xử với những
cái ǵ họ có. Gia đ́nh tôi đă chuẩn bị
cho trường hợp xấu nhất có thể
xảy ra, đó là tôi có thể bị khởi tố
và có thể đi tù”.
Và cô đă đi tù. Đúng 3 năm. C̣n
linh mục Nguyễn Văn Lư, nếu chấp nhận làm
một ông cha xứ ngoan ngoăn: hăng hái th́ tham gia
sinh hoạt trong Uỷ Ban Đoàn Kết để
dễ bề thăng quan tiến chức, không nữa
th́ ít là đừng chọc phá Nhà Nước,
chuyện trên trời th́ tha hồ nói, chuyện dưới
đất, chuyện xă hội th́ hoặc là đừng
nói, hay có nói th́ chỉ nói cách chung chung, vô thưởng
vô phạt. Nếu thế th́ giờ này, ít ra cha cũng
được một chân Hạt Trưởng. Nhưng
tội của cha là đă sớm nhận ra khuôn
mặt thật của chế độ, rồi công
khai bày tỏ ư kiến của ḿnh, lập trường
của ḿnh. Với tư cách là thư kư (và nay ta có
thể nói là người con tinh thần) của Đức
cha Phi-líp-phê Nguyễn Kim Điền, Tổng Giám
Mục Huế, ngay từ năm 1977, cha đă phổ
biến rộng răi 2 bài phát biểu thời danh
của Đức Tổng Điền: “Chưa có
tự do tôn giáo tại Việt Nam” và “Người
Công Giáo bị xem như công dân hạng nh́.”
Thế th́ chẳng có ǵ đáng ngạc nhiên nếu
từ năm 1977 cha đă bị cộng sản
Việt Nam bắt bỏ tù. Đến nay tổng
cộng 4 đợt là 14 năm. Linh
mục Lư được công luận đặc biệt
chú ư từ năm 2000. Biểu ngữ được
căng lên trước mặt tiền nhà thờ
Nguyệt Biều ngày 14-11-2000 đă nói lên kinh
nghiệm xương máu và xác tín sâu xa của Cha: “Tự
do tôn giáo hay là chết”. Là v́ tự do xây nhà
thờ, xây trung tâm mục vụ hay trung tâm hành hương,
tự do truyền chức linh mục, tự do tổ
chức các cuộc lễ, tự do đi ra nước
ngoài, mà không được tự do phục vụ
con người: tự do tham gia vào các công tác giáo
dục, y tế, xă hội, mặc cho người dân
nghèo không c̣n ruộng cày, không c̣n đất sống,
mặc cho phụ nữ và thậm chí trẻ em bị
bán làm nô lệ t́nh dục, mặc cho hằng
triệu thai nhi bị giết mỗi năm, mặc cho
xă hội ngày càng mục nát, băng hoại, mặc
cho những ai tranh đấu cho tự do dân chủ
nối tiếp nhau vào tù, mặc cho đất đai
và biển đảo của Tổ Quốc cứ
từ từ lọt vào tay Trung Quốc để dân
tộc thêm một lần làm nô lệ, thế th́ cái
tự do tư tẹo c̣n lại mà tôn giáo được
hưởng kia chỉ biến tôn giáo thành đồ
trang trí cho chế độ, thành cái xác không hồn,
và cuối cùng thứ tự do đó dẫn tôn giáo
đích thực đến chỗ chết. Chính xác tín
này đă dẫn Cha Lư từ chỗ tranh đấu
cho tự do tôn giáo đến việc tranh đấu
cho tự do dân sự: Là v́ cuối cùng, tôn giáo
chỉ có thể thực sự tự do khi dân tộc
được hoàn toàn tự do. Thép
đă tôi Sau
khi ra khỏi tù, qua những lời phát biểu
của linh mục Lư, ta thấy cha chẳng có vẻ ǵ là
bận tâm quá đáng đến sức khoẻ, hay
tỏ ra ít là nhẹ nhàng cho khỏi làm mất ḷng
Nhà Nước. Cha đă nói với đài VOA : “Đă
chọn con đường tù đày để làm
việc th́ càng ở tù, tôi càng tỉnh táo và khôn
ngoan hơn thôi. Những người đấu tranh
bất bạo động th́ càng ở tù càng
mạnh hơn. Đối phương càng bắt
bớ càng yếu hơn. Chuyện tù đày là cái giá
phải trả của những người đấu
tranh chân chính”. C̣n
cô Lê Thị Công Nhân, khi trả lời đài VOA ngày
9-3-2010, cô đă nói: “Ḿnh đă xác định
tranh đấu, phải xác định hy sinh. Đó là
hệ quả tất yếu, nếu không đừng
tranh đấu nữa. Đă xác định hy sinh th́
phải hy sinh đến cùng”. Khi được
hỏi cô h́nh dung thế nào về con đường
trước mắt, về tương lai, về
sự nghiệp, Lê Thị Công Nhân trả lời: “Chắc
chắn tôi sẽ vẫn tiếp tục đấu
tranh v́ lư tưởng của tôi. Tôi cảm thấy
vui, thú vị, bay bổng, mạnh mẽ và có ích khi tôi
sống theo con đường đó.” Những
lời lẽ như thế cho thấy rằng nếu
mục đích nhà cầm quyền cộng sản là
tiêu diệt ư chí những người đấu tranh,
th́ họ đă thất bại. Bí
quyết của sức mạnh: Niềm Tin Câu
hỏi đặt ra là do đâu mà hai nhà tranh đấu
chúng ta đang nói t́m được sức mạnh
để không chỉ nín thở qua sông, nhưng hiên
ngang mạnh mẽ nói lên ư định của ḿnh, xác
tín của ḿnh sau khi đă can đảm và kiên tŕ
chịu đựng những năm tháng lao tù. Tôi nghĩ
: đó chính là niềm
tin. Trở
về Nhà Chung Huế, Cha Lư phải dựa vào xe lăn
mới di chuyển được. Khởi hành từ
nhà tù lúc 4 giờ sáng, cha cho biết phải thức
dậy từ lúc 2 giờ để có thể đọc
kinh, dâng lễ. Khi được biết chỉ
từ một năm nay thôi, cha mới được
phép giữ sách kinh, th́ ta hiểu ra: đối
với cha, việc đọc kinh dâng lễ quư hoá và
quan trọng như thế nào. Và cũng v́ thế mà
ta dễ dàng hiểu được những điều
cha nói khi gặp bà phó đại sứ Hoa Kỳ
tại Việt Nam hôm 23-03-2010. Cha nói: “Mấy
lần bị cán bộ CS bắt giam, tôi đều nói:
Các anh sợ mà bắt giam tôi thôi, nhưng đố
các anh ghét tôi được ! Tôi có làm chi phương
hại, xúc phạm hay nguyền rủa các anh đâu mà
các anh ghét. Trái lại tôi chỉ đọc kinh
cầu nguyện cho các anh."
Tôi
đi tù như vậy là 5 lần, riêng dưới
chế độ này là 4 lần. Mỗi lần
vừa vào tù, tôi đều quỳ cúi xuống hôn
đất mà thầm nói: “Con
xin nhận nhiệm sở mới”
Nhiệm sở mới này không phải đức Giám
mục bổ nhiệm tôi đến mà là Chúa Giêsu
Kitô. V́ thế tôi coi ban giám thị, cán bộ
trại và mọi tù nhân trong trại đều là giáo
hữu mà tôi có bổn phận cầu nguyện và rao
giảng Tin Mừng cho. Như mọi chiến sĩ dân
chủ ḥa b́nh, tôi có t́nh thương, sự thật
và lẽ phải nên không sợ. Nhưng đằng
sau lưng tôi là cả Triều Thần
Thiên Quốc,
có Thiên Chúa, có Đức Mẹ, có Các
Thánh,
rồi có hàng triệu các thai nhi bị trục
giết mỗi năm mà tôi luôn bênh vực. Các em
ủng hộ tôi, chuyển cầu cho tôi th́ đảng
cộng
sản làm chi tôi
được!” (bản
tin ngày 24-03-2010 của nhóm linh mục Nguyễn Kim
Điền). C̣n
luật sư Lê Thị Công Nhân, nếu ta đặt
câu hỏi đâu là lư do khiến cô hy sinh tuổi
trẻ, dấn thân vào con đường chông gai, con
đường tranh đấu, ta hăy nghe cô trả
lời trong cuộc điện thoại viễn liên ngày
25-02-2007 : “chính
Đấng tạo hóa -Thượng đế đă
sinh tôi ra trên cơi đời này
nhờ qua một thể xác đó là mẹ tôi và cha
tôi, và tôi đă được sinh ra là một con người
th́ tôi có đầy đủ những nhân quyền cơ
bản mà Thượng đế -Đấng tạo hóa
đă ban cho tôi, chứ không phải là người
mẹ người cha xác thịt đă sinh ra tôi trên
đời. Và tôi đấu tranh v́ dân chủ, nhân
quyền và tự do cho Việt Nam hoàn toàn xuất
phát từ niềm tin, từ lương tâm và trách
nhiệm của tôi đối với chính tôi,
đối với dân tộc Việt Nam và đối
với Đấng tạo hóa đă sinh ra tôi.”
Và gần đây, trong cuộc tiếp xúc với anh
Nguyễn Hữu Vinh và một nhóm bạn Công Giáo
đến thăm nhân ngày 08-03-2010, cô đă cho
biết: Trong buồng giam 60 người, chỉ ḿnh cô
công khai xưng ḿnh là Ki-tô hữu. Ta hăy nghe cô tâm
sự: “Để vượt qua ba năm trong nhà tù,
em chỉ có mỗi cuốn Kinh Thánh; trang cuối cùng
em đọc xong lần thứ nhất là đêm trước
ngày em ra toà Phúc Thẩm. Ba năm trong tù, Chúa
vừa là người bạn, là người Cha, là người
Thầy của em, nâng đỡ d́u dắt em vượt
qua tất cả”. Như
thế, không c̣n là chuyện suy diễn, nếu ta
khẳng định rằng: Không chỉ có ḷng yêu nước,
yêu dân tộc, yêu tự do dân chủ, nhưng vượt
lên trên tất cả là niềm tin vào Thiên Chúa
đă cho các nhà đấu tranh của chúng ta sức
mạnh vượt thắng mọi gian khổ của
những năm tù đày. Điều này đă
được dễ dàng chứng minh qua các biến có
Toà Khâm Sứ - Thái Hà hay Tam Toà, Đồng Chiêm.
Những người giáo dân b́nh thường,
phần đông tŕnh độ văn hoá không cao,
đời sống vật chất trung b́nh hay thậm
chí nghèo túng, nhưng ḷng dũng cảm, tính kiên tŕ
đă khiến chính quyền phải sợ. Là v́
một ḷng tin mạnh mẽ đem lại cho người
tín hữu một sức mạnh vô song. Trả
giá để sống niềm tin Nếu
nói rằng: trong công cuộc đấu tranh cho công lư,
cho sự thật, cho tự do dân chủ, chính nhờ
niềm tin mà người Ki-tô hữu t́m được
sức mạnh, th́ cũng có thể nói: niềm tin thúc
đẩy người Ki-tô hữu dấn thân cho các
giá trị vừa nói. Nếu chỉ cần đút tay
vào túi quần để hô hoán “Đồng
hành với dân tộc”, hay “Sống
Phúc
Âm
giữa ḷng dân tộc”,
liệu chúng ta sẽ thuyết phục được
ai ? Ai sẽ nghe chúng ta, sẽ tin chúng ta, nếu chúng
ta một mặt th́ tuyên bố sẵn sàng chết v́
đạo, nhưng khi thánh giá Đồng Chiêm bị
triệt phá th́ đành im thin thít, không dám hé môi ! Thánh
Gia-cô-bê đă từng nói: “Bạn
thử cho tôi thấy thế nào là tin mà không hành
động, c̣n tôi, tôi sẽ hành động để
cho bạn thấy thế nào là tin” (Gc 2,18). Đối
thoại và hợp tác Sống
trong một đất nước tự do như bên Tây
bên Mỹ mà nói chuyện đối thoại và
hợp tác là chuyện b́nh thường. Nhưng
tại Việt Nam, trong một thể chế độc
tài toàn trị, mà nói chuyện đối thoại và
hợp tác chỉ là mơ chuyện hăo huyền. Ngày
nay, nhắc đến tên Nguyễn Văn Lư, cả
thế giới đều nghĩ đến tấm h́nh
ngài bị bịt miệng ngay tại phiên toà. Đối
thoại phải có kẻ nói người nghe.
Nếu chỉ nói chuyện trời nắng trời mưa
th́ không bơ, c̣n nếu muốn nói những điều
nên nói, những điều cần nói, nhưng điều
phải nói bằng bất cứ giá nào, th́ chỉ
cần nhớ lại cảnh linh mục Nguyễn Văn Lư
bị bịt miệng là ta hiểu ngay ḿnh có
được để cho nói hay không. Kết
luận Một
lần nữa, mầu nhiệm Phục Sinh lại
nhắc nhở người Ki-tô hữu chúng ta
rằng, thánh giá là con đường tất yếu
dẫn tới vinh quang Phục Sinh. Sở dĩ cô Lê
Thị Công Nhân và Cha Nguyễn Văn Lư, hai tín
hữu Chúa Ki-tô, đang được người
Việt khắp nơi yêu mến, kính nể, v́
cả hai đă là những người Việt Nam yêu
nước nồng nàn, cả hai đă là những
chứng nhân của ḷng tin. Đúng như lời
đức cố giáo hoàng Phao-lô VI đă nói : “Con
người thời đại ngày nay không cần
những thầy giảng, mà cần những chứng
nhân đích thực của Tin Mừng”. Sài-g̣n,
ngày 03 tháng 04 năm 2010
|
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
|
|
Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam: có công lư và hoà b́nh, có dân chủ và tự do, không c̣n bất công và gian dối. |
|