Lời Chúa Hàng Tuần

Ngày 25 tháng 4 năm 2010

Chúa Nhật 4 Phục Sinh - MỤC TỬ VÀ KẺ CƯỚP CHIÊN (Nguyễn Quốc Tuấn)

Dien Dan Giao Dan 

   Quí vị đang nghe T̀NH THƯƠNG NHIỆM MẦU của Hồng Trần Phạm Đ́nh Đài (Gia Ân hát)

 

  J.B. Nguyễn Quốc Tuấn (Đại Chủng viện Vinh Thanh)

   Tin Mừng Gio-an (10, 27) cho chúng ta thấy ư nghĩa sự gắn bó máu thịt giữa Đấng Chăn Nhân Lành với đàn chiên của Người:

   “Chiên của tôi th́ nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi”.

   Đây là dấu chỉ cần thiết và hệ trọng nhất, giúp người mục tử hôm nay nhận diện tầm mức tương giao mật thiết giữa chủ chiên – đàn chiên; đồng thời nắm bắt những tác động nghịch chiều có nguy cơ làm tổn hại nguồn sống siêu nhiên nơi những tâm hồn.

   Thời đại hôm nay đ̣i hỏi những người chủ chăn biết lưu tâm săn sóc đàn chiên dựa trên những gợi mở mà Chúa Giêsu đă nêu lên. Quá tŕnh này đ̣i hỏi các mục tử khả năng xem xét và khôn ngoan trong việc đối ứng với những ảnh hưởng làm thương tổn đàn chiên.

   1. Mục tử không đồng loă với kẻ cướp chiên ḿnh.

   Điều đáng sợ là khi những nguy cơ ập đến với đàn chiên, người mục tử không những không ra tay bảo vệ, cứu vớt đàn chiên, nhưng lại thoả hiệp, đồng loă với mưu đồ áp chế của kẻ thù. Đây là căn nguyên trước hết của sự tan vỡ đàn chiên, dẫn đến những mất mát to lớn trong tương giao chủ chiên – đàn chiên.

   Thế lực của sự dữ luôn t́m mọi cách hầu có thể làm tan nát Nhiệm Thể Đức Ki-tô, vốn đă được cố kết sau cuộc Phục Sinh. Thắng lợi của chúng trong cuộc chinh phục này là tận dụng được những bất toàn của người đứng đầu cộng đoàn, nhằm lôi kéo và biến họ thành một đồng minh đắc lực của những toan tính xảo quyệt nhất.

   Phương thức mà những thế lực đen tối đă, đang và sẽ dùng là đánh chủ chăn trước khi đoạt lấy những con chiên ngoan hiền. Điều nguy hiểm ở đây là những kẻ nhẫn tâm ấy lại ranh mănh khi nhắm vào những điểm xung yếu “rất người” của đối tượng đă mặc danh Ki-tô thứ hai. Các ngài phải đối diện với kẻ thù ngay giữa những bóng đêm tâm hồn; nhiều khi chính những bóng đêm ấy đă khiến các ngài nghiêng chiều hay đứng hẳn về phía kẻ đang ŕnh rập đánh cướp đàn chiên. Nó như lời mời gọi ngọt ngào nhất đôi khi làm mê lịm cả những tâm hồn vốn được coi là “những bậc thầy thánh thiện”.

   Do đó, người mục tử cần sáng suốt dựa trên gợi mở và kinh nghiệm sống quư báu từ Mục Tử Nhân Lành Giêsu. Để không đồng loă với dă tâm của kẻ đang ra tay cướp chiên ḿnh, thiết tưởng, người mục tử hăy nh́n lên Chúa Chiên Lành, học nơi Ngài t́nh yêu và khả năng lắng nghe trước những nhu cầu thiêng linh căn bản từ phía đối tượng đă được phó trao. Chỉ có t́nh yêu và sự xả thân cao độ mới có thể là động lực giúp cho các ngài ưu tiên tận hiến triệt để cho đàn chiên, đứng về phía đàn chiên để xua tan kẻ cướp chiên.

   2. Mục tử phải “đánh đuổi” kẻ cướp chiên ḿnh

   Không đồng loă với kẻ cướp chiên ḿnh, người mục tử c̣n phải lưu tâm cảnh giác, giữ ǵn, bảo vệ cho đoàn chiên khỏi những bàn tay xâm hại từ khách quan và nội tại.

   “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi” (Ga 10, 28).

   Theo gương Đức Ki-tô Mục Tử, các đấng chăn chiên hôm nay biết trân trọng sinh mệnh của những con chiên đă được Thiên Chúa yêu thương cứu độ. Dó đó, một khi sự sống của đoàn chiên bị đe doạ, người mục tử biết dũng cảm và cương quyết xua trừ những nguy cơ ảnh hưởng tới sự sống c̣n của đàn chiên. Số phận của đoàn chiên hệ tại ở sự khôn ngoan, xả kỷ và trên hết là t́nh yêu, hành động cảm thông của vị mục tử với đoàn chiên đang bị đánh cướp.

   Đức hạnh, sự khôn ngoan, tinh thần dấn thân tuyệt đối của vị mục tử là cây gậy vạn năng khiến cho sự dữ phải khiếp sợ không dám bén mảng tới đoàn chiên. Trái lại, những biểu hiện nhu nhược, sợ hăi, thoái lui của người mang danh chủ chăn sẽ mở đường cho những mưu đồ bách hại ngày một tiến sát hơn tới đoàn chiên.

   Thực tế cho thấy, một khi vị mục tử biết giương cao ngọn cờ chính nghĩa của Tin Mừng đi bước trước th́ sức mạnh cố kết nơi đoàn chiên sẽ gia tăng gấp bội. Các địch thủ của linh hồn sẽ chùn bước và nhanh chóng thất bại. 

   3. Tất cả v́ yêu thương đàn chiên.

   T́nh mến của mục tử dành cho đàn chiên không chỉ dừng lại ở trách nhiệm săn sóc b́nh thường hay một vài cử hành, dẫn dắt mang tính h́nh thức. Nó là tổng hoà những hành vi biểu tỏ nơi người mục tử, mà đỉnh cao là t́nh yêu và chí dũng dám chết thay v́ sự sống đàn chiên.  

   Nguyễn Quốc Tuấn