|
|
Nhạc Trưởng EDWARD YUDENICH - Linh mục NGÔ DUY LINH
|
|
Video NHẠC TRƯỞNG EDWARD YUDENICH - 7 Tuổi (Sau 15 giây vẫn chưa thấy âm thanh xin ấn vào F5 hay Refresh hay Icon Play)
|
|
Linh Mục NGÔ DUY LINH
Cha Linh sinh ngày 30.4.1922 tại làng
Liễu Đề, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định,
thuộc Địa Phận Bùi Chu, Việt Nam. Cha
được nhập trường tiểu chủng
viện Địa Phận Bùi Chu tháng 6 năm 1934. Sau
đó lên đại chủng viện và thụ phong linh
mục ngày 12.6.1952.
Chịu chức xong, cha được bổ
nhiệm làm giáo sư dạy La Tinh tại tiểu
chủng viện Trung Linh, Địa Phận Bùi Chu và
dạy Âm Nhạc tại Trường Trung Học
Hồ Ngọc Cẩn.(1) Một năm sau, 1953, Đức
Cha Phạm Ngọc Chi gửi cha đi du học Âm
Nhạc ở Paris, nước Pháp. Mùa hè năm 1956, cha
đạt được các văn bằng và chứng
chỉ sau: 1-
Văn bằng Giáo Sư Hoà Âm tại nhạc viện
quốc tế Paris. 2-
Chứng chỉ măn khoá "Sáng Tác Âm Nhạc"
với điều kiện nộp thêm tiểu luận
để lănh văn bằng Sáng Tác tại nhạc
viện César Franck. 3-
Chứng chỉ măn khoá "B́nh Ca" với điều
kiện nộp thêm tiểu luận để lănh văn
bằng B́nh Ca tại B́nh Ca Học Viện Paris. 4-
Chứng chỉ măn khoá "Ca Trưởng" với
điều kiện nộp thêm tiểu luận để
lănh văn bằng Ca Trưởng tại B́nh Ca Học
Viện Paris.
V́ lư do nước Việt Nam bị chia đôi,
cha không có điều kiện trở về Bùi Chu nên
tháng 9, năm 1956, cha về Sàig̣n và xin nhập vào
Địa Phận Sàig̣n, Việt Nam. Sau đó, cha
được bổ nhiệm làm Giáo Sư Hoà Âm
tại trường Quốc Gia Âm Nhạc và Kịch
Nghệ Sàig̣n từ năm 1957. Năm 1961, cha được
bổ nhiệm ra Huế sáng lập và điều
khiển trường Quốc Gia Âm Nhạc và Kịch
Nghệ Huế. Tháng 7, năm 1964, cha trở về Sàig̣n
nhận nhiệm vụ mới lên làm Phó Viện Trưởng
viện đại học Thụ Nhân Đà Lạt.
Để chuẩn bị cho tương lai của
viện đại học, tháng 10, năm 1968 cha trở
lại Paris, nước Pháp học bổ túc về âm
nhạc. V́ nhu cầu học vụ, cha phải thi tú tài
Pháp tháng 6, năm 1973 và đến tháng 8, năm 1973,
cha bắt đầu các chương tŕnh chuyên môn
về Dân Tộc Nhạc Học tại đại
học Sorbonne, Paris, nước Pháp.
Tháng 5, năm 1975, cha hoàn tất chương tŕnh
học vấn về Dân Tộc Nhạc Học và
chuẩn bị luận án cao học về Dân Nhạc
Việt Nam. Sau biến cố 30.4.1975, cha xếp bút nghiên
đi lo mục vụ cho các chiên đang thiếu
chủ chiên. Cha về làm phó xứ tại nhà thờ
thánh Antôn, quận XII, Paris, nước Pháp.
Theo lời mời gọi của cha Mai Thanh Lương
và cũng để đáp ứng nhu cầu mục
vụ của người Việt Nam trên đất
Mỹ, ngày 28.2.1982, cha Ngô Duy Linh sang nhập tổng giáo
phận New Orleans, Louisiana. Cha được đặt làm
quản nhiệm họ đạo Đức Mẹ Lên
Trời tại Avondale, Louisiana. Trong thời gian này cha
đă hai lần đáp lại lời mời gọi
của Ủy Ban Thánh Nhạc Hoa Kỳ, dẫn các ca viên
Việt Nam tŕnh diễn các bản thánh ca đa điệu
Việt Nam trước cử tọa gồm các thành viên
trong ủy ban Thánh Nhạc Hoa Kỳ tại Fort Worth,
Texas và tại New Orleans, Louisiana.
Năm 1991, cha chính thức được phép
nghỉ các công việc mục vụ. Cha dồn nỗ
lực vào công việc đào tạo các em Thiếu Nhi
Việt Nam qua phong trào Thiếu Nhi Dũng Lạc. Trong
thời gian này, cha ngụ tại nhà xứ của giáo
xứ thánh Agnes Lê Thị Thành, Marrero, Louisiana. Lúc 5 giờ 5 phút, ngày 20.2.1998, cha Giuse Ngô Duy Linh đă được Thiên Chúa gọi về từ nhà thương Arlington Memorial v́ bệnh sưng phổi (Pneumonia) trong khi đang điều trị ung thư hạch máu (Lymphoma).
Viết
Về Tinh Thần NGÔ DUY LINH Ḍng
Dơi Anh Hùng
Chúng tôi, một chứng nhân sau cùng của sự
việc, muốn ghi lại những cảm nhận riêng
và những sự thật về một con người
Việt Nam mà chúng tôi hằng cảm phục. Chúng tôi
coi người như một người cha, một người
thầy. Chúng tôi dùng cuộc sống và tinh thần
của người để làm khuôn thước cho
cuộc đời. Người mà chúng tôi muốn nói
đến đây, không ai xa lạ, rất quen thuộc
với nhiều người trong chúng ta. Tùy theo mỗi
người, chúng ta có thể thấy người qua
nhiều vóc dáng khác nhau: có người sẽ nhận
diện người là một linh mục Công Giáo đạo
hạnh. Có người sẽ nhận ra người là
vị thầy khả kính ngày nào, đă hết ḷng thương
mến các sinh viên trong những ngày c̣n ngồi ghế
đại học Thụ Nhân Đà Lạt. Một
số khác sẽ nhận ra đây là linh mục Giám
Đốc sáng lập trường Quốc Gia Âm
Nhạc và Kịch Nghệ Huế. Bất cứ dưới
lăng kính nào chúng ta cũng đều nh́n vào một
cá nhân mà trên thẻ căn cước được
ghi tên là Ngô Duy Linh, sinh ngày 30.4.1922 tại Liễu Đề,
huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định, Địa
Phận Bùi Chu, Việt Nam, cha là Ngô Văn Nhan và mẹ
là Ngô Thị Tỵ.
Để tỏ ḷng tôn kính và thân thuộc, chúng
tôi xin được gọi người là cha Linh. Cha
Linh đă ảnh hưởng sâu đậm trên chúng tôi.
Chúng tôi nh́n thấy nơi người nhiều tinh
thần cao thượng; chúng tôi muốn chia sẻ
một phần với mọi người. 1.
Thăng tiến xă hội Việt Nam
Cha Linh luôn ấp ủ một giấc mộng
Việt Nam Thăng Hoa. Cuộc sống của cha đă
là một bằng chứng rơ ràng nhất cho những tâm
tư của cha. Trong khả năng chuyên môn, cha Linh
đă âm thầm cố gắng đào tạo những
cán bộ cho tương lai. Cha hiểu rất rơ
muốn thay đổi một xă hội phải có
nhiều cán bộ và những cán bộ ṇng cốt này
phải được trang bị bằng một căn
bản vững chắc. Khi được bổ
nhiệm làm Phó Viện Trưởng Đại Học
Thụ Nhân, như cá gặp nước, cha đă
sẵn sàng dồn hết tâm huyết, tinh thần, tài
sản và sức lực vào công việc "trồng người"
cho đất nước. Đại Học Thụ Nhân,
Đà Lạt ngày xưa là một hy vọng của cha
để cha thực hiện những giấc mơ; nhưng
trận cuồng phong 1975 đă cuốn hết những
ǵ của cha như cha đă tâm sự trong một bài bút
vấn đăng trong Đặc San Thụ Nhân Đặc
Biệt 95... Một thời gian dài cha thất vọng,
cảm thấy mất mát quá nhiều, hết hứng
thú, rồi cha đă bỏ dở luận án tiến sĩ
Âm Nhạc… Những giấc mơ vẫn c̣n liên
lỉ, tồn tại, và hun đúc tâm can cha năm 1992,
sau khi được phép đi nghỉ hưu dưỡng,
thay v́ an hưởng tuổi già, cha dành trọn
thời giờ và tâm huyết c̣n lại để
cố gắng nhen nhúm lên đóm lửa Việt với
hy vọng khơi lại ngọn lửa ngày nào qua các
nhóm Chim Non Dũng Lạc ở Arlington, Texas và New Orleans,
Louisiana. Trong một lần các em Chim Non Dũng Lạc tŕnh
diễn, cha đă mượn bài hát (Thằng Cuội)
của nhạc sĩ Lê Thương để gửi
gấm tâm sự, ví ḿnh là thằng cuội già đang
ôm một mối mơ, mơ một ngày Việt Nam vươn
ḿnh… (hiện đang c̣n
giữ lại trong băng videọ) Ngoài ra, những
đoản khúc cha sáng tác trong thời gian này đă
phản ảnh rơ tinh thần của cha (chúng tôi hy
vọng sẽ có dịp phổ biến trong tương
lai).
Nhiều người có dịp sống gần cha
Linh đă xác nhận rằng: cuộc đời cha là
một bằng chứng cụ thể về Đức
Bác Ái T́nh Thương của cha cho đi vô vị
lợi, không phân biệt tôn giáo, chủng tộc… Khi
c̣n ở Huế và Đà Lạt, cha đă dành trọn
t́nh thương cho học tṛ, cho sinh viên. Các anh
cựu sinh viên đại học Thụ Nhân đă
kể lại hằng đêm cha không ngại gian nan,
bỏ giờ đi tuần đại học xá của
nam sinh viên để khuyên răn các anh chăm chỉ
học hành. Khi về giúp xứ tại New Orleans, các con
chiên của cha đă trở thành lẽ sống của
cha. Cha đă tận tụy phục vụ, xây dựng
thánh đường cho mọi người có chỗ
thờ phượng tiện lợi nhất. Khi
được phép đi hưu, cha nghe tin bên Tân
Thế Giới (New Caledonia) cần linh mục Việt
Nam, cha đă xung phong lên đường, tuy biết
rằng hoàn cảnh sẽ thiếu thốn. Cha ở
đó cho đến khi ổn định, kiếm
được người thay thế. Cha dành trọn t́nh
thương của cha cho tha nhân và luôn cả các sinh
vật như chim, chó, mèo… ngoại trừ "con gián"
v́ cha cho rằng "loài gián" đem bệnh tật
cho con người. Nh́n thấy chân nó nhiều lông
đủ để cho cha nổi "da gà".
Nếu cổ nhân đă nói: "có đầy
ở trong mới tràn ra ngoài...", chúng tôi có thể
kết luận T́nh Yêu đă tràn đầy trong cha v́
cha đă dành trọn T́nh Yêu cho Thiên Chúa, Đấng
cha tôn thờ khi c̣n sinh thời. Cha đă từ bỏ
những cuộc vui ở trần gian, lựa chọn Thiên
Chúa để dấn thân, và từ đó, T́nh Yêu
của cha đă tràn sang tha nhân. Những tác phẩm âm
nhạc cuối đời của cha như Ngoài Vũ
Trụ (thơ Hàn Mạc Tử), T́nh Yêu Tuyệt Đối,
hay Giáng Sinh T́nh Yêu... đă diễn tả những thao
thức cô đọng trong tâm hồn của cha. Trong
những lần tâm sự cha con, cha nói con người
nghệ sĩ nhậy cảm lắm, chỉ một chút
thương tâm là cha có thể ngất đi được,
v́ thế khi nghe một khối âm thanh cha có thể rung
cảm được với người nhạc sĩ
dễ dàng. Một lần kia, có con chim gẫy cánh rơi
xuống sau nhà cha. Ngài trông thấy, quá thương tâm,
nhặt lên lo lắng cho chim. Cha gọi điện
thoại, nhờ chúng tôi đi mua cho ngài một cái
lồng. Hôm sau, chim chết, ngài mang chim đi chôn
cẩn thận và đôi mắt đỏ hoe mất
một buổi. 3.
Tâm hồn đại lượng
Đi liền với ḷng bác ái, ngài tràn đầy
vị tha. Cha đă không bao giờ trách cứ ai v́
đă làm ǵ phật ư. Nếu có giận ai th́ chỉ
trong khoảnh khắc. Trong cuộc đời linh
mục, cha không thể tránh được những
hiểu lầm của các con chiên. Một lần, quá
buồn ḷng v́ những nỗi oan và danh dự bị xúc
phạm nặng nề, cha đă bỏ nhiệm sở
đi cấm pḥng, t́m an b́nh tâm hồn. Sau hai tuần
lễ, cha đă trở lại với một tâm
hồn mới và tiếp tục công việc như không
có ǵ xẩy ra. Mọi chuyện được cha
cất vào quá khứ ngay và không thấy cha lập
lại những chuyện xấu, than phiền, hay trách móc
một cá nhân nào. Khi có người nhắc lại
chuyện cũ cha chỉ kết luận rằng tội
nghiệp cho người ta v́ người ta không
hiểu chuyện, phải cầu nguyện cho họ…
Một kỷ niệm nữa là ngày 6.6.1997, cha bị
đụng xe găy hai xương ở vai, phải
nằm nhà thương một tuần. Ngày đầu,
khi chúng tôi vào thăm, thay v́ tức tối, cha đă
hỏi thăm xem người tài xế xe bên kia (người
Mỹ) có sao không. Cha nói tội nghiệp hắn,
hắn đâu có muốn vậy. 4.
Khuất phục khó khăn Qua
bao nhiêu thăng trầm trong cuộc sống, cha Ngô Duy
Linh đă chứng tỏ cho những người chung
quanh thấy một tấm gương bất khuất,
kiên cường. Ngài không bao giờ than trách số
phận hay hối hận những việc đă làm. Khi
đă quyết định làm ǵ, ngài không bao giờ
khuất phục dù phải đương đầu
với bất cứ sức mạnh nào. Trong một
buổi tâm t́nh, cha kể lại: Trong khi cha c̣n đang
làm Giám Đốc nhạc viện Huế năm 1963,
hội đồng quân nhân (HĐQN) đảo chánh chính
quyền, vào nhạc viện bắt buộc các cha kư tên
ủng hộ HĐQN. Cha đă quyết liệt từ
chối không kư bản ủng hộ v́ cho rằng như
vậy là trái lương tâm của cha mặc dầu
cha có thể phải đối diện với sự
chết… Cuối cùng cha đă thắng; họ phải
tha cha về. Tuy nhiên, cha vẫn không đồng ư
đường lối làm việc của chính phủ lâm
thời, nên đă nộp đơn xin từ chức Giám
Đốc nhạc viện Huế để trở
về Sài G̣n. Từ đó, cha Simon Lập, Viện Trưởng
Đại Học Đà Lạt đă xin Hội Đồng
Giám Mục Việt Nam cử cha ra giúp viện đại
học Đà Lạt. Gần đây nhất, là kỷ
niệm khi cha bắt đầu đi gặp bác sĩ
điều trị ung thư. Bác sĩ muốn lấy
tủy ra khám nghiệm nên phải khoan vào xương
để rút tủy. Cha tỉnh táo nằm xem bác sĩ
khoan xương của ḿnh ra, không một tiếng kêu
đau, trong khi những người chứng kiến
phải rùng ḿnh. Về nhà, chúng tôi hỏi thăm và
ngài thú nhận rằng rất đau, nhưng không kêu
v́ muốn cho người Mỹ biết rằng người
Việt Nam quật cường, chẳng coi đau ra ǵ
hết. Bác sĩ Mỹ đă phải bật ngón tay cái
ra khen một ông già Việt Nam. 5.
Tôn trọng mọi người
Cha Linh hay tâm sự: người nhạc sĩ
cần phải rung được tâm hồn thính
giả là đủ, các điều khác chỉ là
kỹ thuật để đạt đến phương
cách diễn tả. Nhưng nếu đánh giá theo
sở học, tức là theo một chương tŕnh
học vấn, được quốc tế công
nhận theo thứ tự lớp lang, cha Linh phải là
một trong những tiên phong của Việt Nam du
học để du nhập Âm Nhạc Tây Phương vào
nền Âm Nhạc Đa Điệu của Việt Nam.
Trong những năm sống ở Ba-Lê, cha đạt
được nhiều văn bằng như:
Bằng Giáo Sư Hoà Âm (Diplome de Professeur d'Harmonie)
điểm ưu hạng (Bien) tại nhạc viện
quốc tế Ba-Lê (Conservatoire International De Musique - Paris)
ngày 2.7.1956.
Chứng chỉ măn khoá "Nhạc Đối Âm"
(Contrepoint) do nhạc viện quốc tế Ba-Lê cấp
ngày 2.7.1955.
Chứng chỉ măn khoá "Sáng tác âm
nhạc" (Composition) điểm Tối Ưu (Mention
Tres Bien) do nhạc viện César Franck cấp năm 1956.
Chứng chỉ măn khoá "B́nh Ca" (Chant Grégorien)
do B́nh Ca Học Viện tại Ba-Lê (Institut Grégorien De
Paris) cấp ngày 15.7.1956.
Chứng chỉ măn khoá "Ca Trưởng"
(Direction Chorale) do B́nh Ca Học Viện tại Ba-Lê
cấp ngày 15-7-1956.
Chứng nhận Ứng Viên Tiến Sĩ đại
học Văn Khoa - Sorbonne với luận án "Nhịp
Tiết trong Âm Nhạc Việt Nam" (Le rythme dans la
musique Vietnamienne) nhận ngày 9.2.1968. 6.
Hoàn toàn tín thác
Một đức tính không kém quan trọng chúng ta
có thể t́m thấy nơi cha Ngô Duy Linh là tấm ḷng
Trung Hậu hay Trung Tín. Khi đă đặt niềm tin vào
một cá nhân hay một tập đoàn nào rồi, cha
sẽ sống chết cùng niềm tin đó. Trong con người
của cha, chúng tôi không t́m thấy danh từ
"hối hận" hay "thay đổi". Trong
những ngày tháng cuối đời, chúng tôi được
chứng kiến những quyết định của cha
khi cha gặp bác sĩ trị liệu ung thư. Ngày
8.1.1998, cha muốn trở về New Orleans mừng lễ
bạc (25 năm làm linh mục) của cha Phạm Văn
Tuệ, một người anh em linh mục của cha.
Khi đi bác sĩ về, cha buồn ra mặt, nói
với cha Tuệ rằng không thể đi được
v́ bác sĩ không muốn. Chúng tôi thấy cha buồn,
nhớ giáo dân nên bàn với cha có thể về bên New
Orleans chữa trị v́ ở New Orleans cha có nhiều bác
sĩ thân quen hơn. Cha lập tức từ chối cho
rằng như vậy không được, v́ khi đă
đặt niềm tin nơi người nào th́ phải
trung tín và tin tưởng nơi họ. Cha đă
gặp bác sĩ nên cha phải tin cậy người bác
sĩ này, và vâng lời ông tuyệt đối. Sáng
thứ sáu, ngày 20.2.1998, khi c̣n tỉnh táo, cha đă
bắt chúng tôi thông dịch với bác sĩ rằng:
Cha hoàn toàn tin tưởng nơi ông, ông có toàn
quyền làm bất cứ ǵ cần thiết không
cần phải hỏi phép ai hết. Nếu có xẩy
ra bất cứ ǵ, cha chấp nhận, v́ cha tin như
vậy là đúng ư của Thiên Chúa. 7.
Tận hưởng cuộc đời
Một đức tính sau cùng chúng tôi muốn
đề cập ở đây là qua những năm quen
biết và sống gần cha (từ năm 1984), chúng tôi
chưa bao giờ thấy cha mang tâm trạng bi quan. Cha luôn
luôn vui vẻ, yêu đời, và tận lực làm
việc cho đến lúc nào không làm việc được
nữa mới thôi. Nhiều đêm cha đă thức
trắng để làm cho xong việc. V́ bản chất
là một nhà giáo, nên nh́n cha rất nghiêm nghị nhưng
qua cặp kính trắng lúc nào cha cũng sẵn sàng
nở nụ cười. Những lúc nghiêm khắc là
những lúc cha muốn dậy dỗ các con cháu. Khi
bực ḿnh lắm, cha chỉ lắc đầu, không nói
ǵ bỏ đi chỗ khác cho nguôi ngoai; sau đó,
lấy t́nh cha con dẫn giải phải quấy, thông
cảm cho nhau. Những lúc vui vẻ, cha hay nói: Nhạc
làm cho con người lạc quan, hài ḥa. Cuộc đời
cha có nhạc nên cha phải lạc quan. Những năm
cuối đời, cha muốn viết lại những
kinh nghiệm sáng tác và những khám phá về Dân
Nhạc Việt Nam cũng như phương pháp giúp
cha thành công trong ngành giáo dục Âm Nhạc trong khi làm
giám đốc Nhạc Viện Huế. Mặc dù
gặp nhiều trở ngại sức khoẻ nhưng
cha vẫn lạc quan, tin tưởng ḿnh sẽ sống
thêm mấy năm nữa để dâng hiến trọn
sở học và tâm huyết cho Việt Nam. Trong
những ngày cuối cùng của cuộc đời, cha
lạc quan và đă gieo trong ḷng những người
tiếp xúc với cha một niềm tin tưởng mănh
liệt. Mọi người đă đặt rất
nhiều hy vọng nơi cha... cho đến khi
được thông báo cha ra đi, nhiều người
vẫn không tin là sự thật.
Cha Ngô Duy Linh ra đi là một mất mát lớn
cho chúng tôi, chúng tôi mất một người cha nhân
ái, khả kính. Đồng thời là mất mát
của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam; Giáo Hội
Việt Nam vừa mất đi một linh mục đạo
đức, thánh thiện, đă hiến dâng trọn
cuộc đời phục vụ dân Chúa, và cũng là
một cây cổ thụ của phong trào Thánh Nhạc Công
Giáo. Hơn nữa, đây cũng là mất mát chung
của dân tộc Việt Nam; Mẹ Việt Nam vừa
mất đi một người con ưu tú, người
con đă cống hiến nhiều tâm huyết tô điểm
thêm cho Mẹ trong các lănh vực: giáo dục và đóng
góp văn hoá qua nền âm nhạc đa điệu
Việt Nam. Chúng tôi viết lên những ḍng này không
phải để thương tiếc bi quan về
những ǵ ḿnh đă mất, nhưng muốn kể
lại một vài đức tính tiêu biểu của cha
Linh, hầu mong Tinh Thần Ngô Duy Linh sẽ được
tiếp nối, và tồn tại măi trong ḷng những
người "CON CÙNG MỘT CHA VÀ DÂN CÙNG MỘT NƯỚC".(2)
(Câu nói cha Ngô Duy Linh hay dùng khi đề cập đến
Đồng Bào Việt Nam)
Trần Đức Hiền (1)
-Bài học vỡ ḷng về Âm Nhạc mà cha dạy
Lớp Đệ Thất tôi (Thường) c̣n nhớ là: Trên
cung Đồ là Rê, trên cung Ḿ là Fa, trên cung Sol là La. (Rê Rê Đồ
Đồ Rê,) (Fa Fa Ḿ Ḿ Fa,) (La La Sol Sol La) Đồ
Rê Mi Fa
Sol Lá,
Lá Sol Fa
Mi Rê. (Đồ
Rê Mi
Fa Sol
Lá, Lá
Sol Fa
Mi Rê) (2)
-Câu nói cha Ngô Duy Linh hay dùng khi đề cập đến
Đồng Bào Việt Nam
|
|
VUI
SỐNG TỪNG PHÚT GIÂY
Theo giai thoại của người Trung Hoa th́ ngày
xưa có một người tên là Vinh Khải Kỳ
tỏ ra là một bậc tiên ông đạo cốt, ḿnh
mặc áo lông cừu, lưng thắt dây, ngày ngày giao
du ở sơn thủy, vui thú cầm ca chậm răi
rảo bước, tay đánh đàn miệng ca hát không
ngừng. Một hôm, đức Khổng Tử đi
dạo gặp Vinh Khải Kỳ, ngài mới hỏi
ông:
“Tiên sinh làm thế nào mà thường vui
vẻ ca hát như thế?”
Vinh
Khải Kỳ thưa:
“Trời sanh muôn vật, loài người cao quư
nhất. Ta đă được làm người, đó
là điều đáng vui. Người ta sinh ra có người
đui què, có người non yếu... mà ta th́
khỏe mạnh sống lâu, thế là hai điều
đáng vui. C̣n cái nghèo là sự thường của
thế gian, cái chết là hết sự đời. Ta
nay biết vui với cảnh đời để
đợi cái chết th́ c̣n ǵ lo buồn nữa?" Lạc quan, vui sống là đức tính căn bản nhất của người Kitô Hữu. Người Kitô Hữu nhận ra phẩm giá cao cả của ḿnh và tiếp nhận mọi sự xảy đến như một Hồng Ân của Thiên Chúa. Cây cỏ đồng nội, muôn thú trên rừng không nhọc công tích trữ mà c̣n được Thiên Chúa che chở nuôi nấng, huống chi con người là h́nh ảnh của Ngài... Mỗi ngày có niềm vui, nỗi khổ của nó. Hăy quẳng gánh lo đi và vui sống từng phút giây như một Hồng Ân của Thiên Chúa ban tặng, đó là bí quyết để giúp ta được hạnh phúc ở đời này.
VÀI
SUY TƯ: Càng
có tuổi, tôi lại càng thấy sự kỳ
diệu của mỗi độ Xuân về.
Càng
có tuổi, tôi càng khám phá ra những điều mà tôi
không nhận thấy trước kia.
Càng
có tuổi, tôi càng thấy những Mùa Xuân c̣n
lại không c̣n bao nhiêu nữa.
Càng
có tuổi, tôi càng sung sướng thưởng
thức mỗi giây phút quư giá qua đi trong cuộc
đời. Càng
có tuổi, tôi càng thấy Mùa Xuân mang lại cho tôi
sự ngất ngây và vui sướng.
Càng
có tuổi, tôi càng thích săn sóc cây kiểng và các
chậu hoa của tôi.
Càng
có tuổi, tôi càng thích nghe chim hót, mỗi tiếng
chim là mỗi một giai điệu rót vào tai.
Càng
có tuổi, tôi càng ao ước được
thấy nhiều Mùa Xuân trở lại.
Càng
có tuổi, tôi càng thấy ḿnh không nghĩ được
như vậy khi c̣n trẻ.
Càng có tuổi, tôi càng muốn cám ơn cuộc sống đă cho tôi thấy thêm một Mùa Xuân trở lại.
|
|
|
|
Cám ơn quí vị đă theo dơi chương tŕnh của Diễn Đàn Giáo Dân Xin Thiên Chúa chúc phúc lành đến quí vị.
|