|
|
|
NGÀY CÁC THÁNH - LỄ GIỖ TT NGÔ Đ̀NH DIỆM
|
|
|
|
Quí vị đang nghe KHẢI HOÀN CA của Hải Linh (Ban Hợp Xướng Magnifica Chorale) Sau 15 giây vẫn chưa thấy âm thanh xin ấn vào F5 hay Refresh, hay Icon Play
|
|
LẼ
SỐNG THÁNG 11 1.-T́nh Yêu Mạnh Hơn Thời Gian
Một hôm, vua Ai Cập đang
đứng chiêm ngưỡng những bia tháp mà ông
đă cho dựng lên tại thành phố Eliopolis.
Bỗng nhiên có một cụ già râu tóc bạc phơ
không biết từ đâu đến, đă cười
ngạo nghễ và thách thức với nhà vua như
sau: Hăy bỏ tất cả và cút đi...
Nhà vua giận tím gan, thế nhưng ông ta đă
tự chủ và trả lời: "Hỡi người
già, ngươi là ai mà dám ra lệnh cho ta một cách
hỗn láo như thế... Không lẽ ngươi có
nhiều quyền thế hơn ta?"
Lăo ông tự giới thiệu: "Đúng
thế, bởi v́ ta là Thời Gian..."
Nghe đến tên Thời Gian, vua Ai Cập tái
mặt và té khỏi ngai vàng... Cùng với ông, cả
đế quốc Ai Cập cũng sụp đổ.
Lăo già Thời Gian cũng rảo qua khắp các
đế quốc trên thế giới. Lăo đi đến
đâu, th́ các đế quốc rơi rụng như
sung: Hôm nay tại Babylone, ngày mai tại Athène, ngày
mốt tại Ninive, tại Carthage...
Nhưng ngày kia, người ta bỗng thấy
xuất hiện tại đồi Vatican một cụ
già khác. Cụ tuyên bố nghênh chiến với lăo già
Thời Gian. Lăo già Thời Gian tưởng ḿnh có
thể phá vỡ tất cả mọi công tŕnh
của con người trên trần gian này. Cũng
một giọng điệu vô cùng hách dịch, lăo ta
cũng đến trước cửa Vatican và dơng
dạc tuyên bố: "Ta là Thời Gian đây".
Tiếng gầm thét đó đă làm rung chuyển trái
đất, thế nhưng đă không làm cho bô lăo trên
ngọn đồi Vatican mảy may lo sợ. Cụ b́nh
tĩnh đáp lại: "C̣n ta, ta chính là Vĩnh
Cửu!... Xuyên qua các thế hệ, ta phải đại
diện cho ḷng chung thủy của Thiên Chúa đối
với loài người...".
Thời gian là liều thuốc chữa được
mọi khổ đau... Thời gian giúp chúng ta quên
được dĩ văng u buồn... Đó là
những câu nói mà chúng ta thường dùng để
tự an ủi ḿnh hoặc người khác khi đứng
trước thất bại, hay bất cứ một
nỗi bất hạnh nào...
Mà quả thật, thời gian không những giúp
chúng ta chữa lành được nhiều vết thương
trong cuộc sống, thời gian c̣n là một kẻ
phá hoại tàn nhẫn. Cái chết xảy ra hằng
ngày xung quanh chúng ta là một chiến thắng của
thời gian. Sự sụp đổ của không
biết bao nhiêu đế quốc trên cơi trần này
cũng là một chiến thắng của thời gian...
Chỉ có một sức mạnh thời gian
phải nhượng bộ: đó là sức mạnh
của T́nh Yêu. Chúng ta thường nói: T́nh Yêu
mạnh hơn sự chết. Đúng hơn, chúng ta
phải nói: T́nh Yêu mạnh hơn Thời Gian, bởi
lẽ thời gian không bao giờ có thể xóa mờ
được t́nh yêu.
Bất cứ một nghĩa cử yêu thương
nào mà con người làm cho tha nhân, đều trở
thành bất diệt. Những nghĩa cử yêu thương
trở thành bất diệt là bởi v́ nó tham dự
vào t́nh yêu của Thiên Chúa. Người sống cho
kẻ khác là người sống cho Thiên Chúa. Và ai
sống cho Thiên Chúa tức là sống măi trong T́nh Yêu.
Chúng
ta đang cầu nguyện cho các đẳng linh
hồn trong tháng 11 này. Chúng ta cầu nguyện v́ chúng
ta tin rằng thời gian đă không đưa họ
đi vào quên lăng. Trong t́nh yêu của Thiên Chúa mà chúng
ta đang san sẻ cho những người xung quanh,
những người quá cố cũng sẽ được
sống măi. C̣n lời kinh nào hữu hiệu hơn
cho những người quá cố cho bằng những
nghĩa cử yêu thương của chúng ta... 2.-Ánh
Mắt Mẹ Tôi
Paul Nagai, một bác sĩ người
Nhật, từ sau quả bom nguyên tử ném xuống
Nagasaki, đă trở thành con người bất
hủ, v́ sự tận tụy và tấm ḷng hy sinh vô
bờ bến của ông. Từ vô thần, ông đă
trở thành người có niềm tin. Ông đă
giải thích như sau:
"Trong kỳ nghỉ mùa xuân, lúc đó tôi
học hết năm thứ hai y khoa, mẹ tôi trúng
phong. Tôi hối hả chạy đến đầu giường
của người. Trong cơn hấp hối, người
nh́n tôi và thở ra. Cái nh́n cuối cùng của
cặp mắt người mẹ đă sinh ra, đă
giáo dục và đă thương tôi đến cùng,
cặp mắt này đă nói với tôi một cách rơ
rệt rằng: cho dù khuất núi, người vẫn
ở bên tôi luôn măi... Tôi không tin ǵ ở sự
hiện hữu của linh hồn. Bỗng nhiên, trong ánh
mắt của mẹ tôi, tôi đă nh́n thấy linh
hồn của người... Từ đó, con người
tôi đổi hẳn, tôi tin rằng mẹ tôi, người
đă sinh ra tôi, đă yêu thương tôi, không
thể bị tiêu diệt hoàn toàn sau cái chết".
Chúng ta có một linh hồn bất tử. Đó
là nền tảng của phẩm giá con người.
Nếu sinh ra, sớm nở tối tàn như bông hoa
đồng nội và cuối cùng trở về
với cái không vô tận, th́ đâu là giá trị
của con người ?
Chúng ta được tạo dựng giống h́nh
ảnh Thiên Chúa, chúng ta mang trong ḿnh ánh lửa
của Vĩnh Cửu, cho dù thân xác này có hư nát
đi, chúng ta vẫn tiếp tục cuộc sống
mai hậu. Đó là cùng đích của tất cả
mọi bôn ba lao nhọc của chúng ta trên cơi đời
này. Bạn sẽ chuẩn bị ǵ cho mảnh h́nh hài
c̣n lại ấy ? 3.-Tôi
Tiếp Tục Cuộc Chơi
!
Mới đây, tại Thụy Sĩ, người
ta đă dùng điện thoại để phỏng
vấn 1
ngh́n 200 người tại 20 thành phố khác nhau
về việc chuẩn bị chết. Câu hỏi
được đặt như sau: "Nếu
bạn chỉ c̣n một ngày nữa để
sống, bạn sẽ làm ǵ?". Kết quả
của cuộc thăm ḍ được phân chia như
sau: -
57% những người được phỏng
vấn trả lời rằng họ sẽ sống ngày
cuối cùng với gia đ́nh. 12% muốn ở
một ḿnh hoặc với bạn bè. -
26% người đàn ông được hỏi cho
biết họ sẽ sống ngày cuối cùng đó
với gia đ́nh. 42% khác thích ở một ḿnh
hoặc cùng với bạn bè. -
32% đàn ông lẫn đàn bà muốn được
sống với gia đ́nh trong những giây phút
cuối đời. -
6% người đàn ông muốn được
sống bên vợ...
Trên đây có lẽ chỉ là những con số
không đại diện cho ước muốn hay suy nghĩ
của tất cả mọi người. Nhưng xuyên
qua kết quả đó, chúng ta cũng có thể đọc
được một thái độ chung của con người
khi đứng trước sự chết: đó là
sự cô đơn...
Có lẽ chúng ta c̣n nhớ chuyện của
một vị thánh trẻ khi được hỏi
về cách thế chuẩn bị chết...
Giữa một đám trẻ đang chơi đùa,
viên giám thị đặt câu hỏi: nếu ngay bây
giờ, chúng con biết ḿnh sắp chết, chúng con
sẽ làm ǵ?
Một số trả lời rằng sẽ đi
vào nhà thờ cầu nguyện, một số cho
biết sẽ đi xưng tội để dọn ḿnh
chết lành v.v... Chỉ có một cậu bé điềm
nhiên trả lời: "Nếu
trong giây lát tôi có chết, tôi cũng sẽ tiếp
tục cuộc chơi".
Có lẽ đó là câu trả lời làm cho viên
giám thị ưng ư nhất, bởi v́ nếu giải
trí lành mạnh là một bổn phận, th́ việc
thánh hóa trước tiên phải nằm trong bổn
phận hằng ngày.
Nếu chúng ta biết lắng nghe tiếng Thiên
Chúa trong từng biến cố, nếu chúng ta biết
gặp gỡ Thiên Chúa trong từng sinh hoạt,
nếu chúng ta tiếp xúc với Thiên Chúa trong
từng giây phút... th́ cái chết chỉ là một
nối dài của cuộc gặp gỡ đó. Người
luôn trung thành với những gặp gỡ trong giây phút
hiện tại, sẽ không phải hăi sợ trong
cuộc gặp gỡ tối hậu là cái chết.
Chúng ta đang cầu cho các đẳng linh
hồn. Giáo Hội kêu mời chúng ta dâng các việc
đạo đức và hy sinh để cầu cho
họ. Đó là những việc làm không thể
thiếu sót trong nghĩa vụ liên đới của
người Kitô hữu. Nhưng c̣n có một việc
làm khác không kém giá trị: đó là sự trung thành
của chúng ta trong những bổn phận hằng ngày.
Người có niềm tin trưởng thành thực
sự, luôn nh́n thấy ư nghĩa và giá trị
của những bổn phận vô danh và nhàm chán
hằng ngày... 4.-Xuống
Núi
Có hai vị thiền sư
vừa xuống núi. Họ đi vào trong một con
đường lầy lội. Cơn mưa nặng
hạt đă khiến một thiếu nữ xinh đẹp
không thể băng qua ngă tư lầy lội
được... Lập tức, một trong hai vị
thiền sư đến bồng người thiếu
nữ trên tay và đưa qua đường. Vị sư
khác lấy làm khó chịu nên không mở miệng nói
với bạn ḿnh một lời. Măi một lúc sau, không
c̣n nhịn được nữa, ông ta mới lên
tiếng: "Chúng ta là người tu hành, không
được phép gần đàn bà, nhất là
những cô gái đẹp. Sao anh lại bồng đàn
bà trên tay
?".
Vị sư đă bồng người thiếu
nữ trên tay mỉm cười đáp: "Tôi đă
bỏ cô ta tại chỗ rồi. C̣n anh sao cứ măi
mang cô ta tới đây".
Chúa Giêsu đă nói: “Chính
từ ḷng người mới xuất phát mọi
tội ác...” Sự hoán cải đích
thực chính là hoán cải nội tâm. Tất cả
những thực hành đạo đức bên ngoài,
nếu không đi cùng một ư hướng ngay lành và
một tâm hồn sám hối thực sự, chỉ là
tṛ giả h́nh... 5.-Vui
Để Đợi Chết
Theo giai thoại của người
Trung Hoa th́ ngày xưa có một người tên là Vinh
Khải Kỳ tỏ ra là một bậc tiên ông đạo
cốt, ḿnh mặc áo lông cừu, lưng thắt dây,
ngày ngày giao du ở sơn thủy, vui thú cầm ca
chậm răi rảo bước, tay đánh đàn
miệng ca hát không ngừng. Một hôm, đức
Khổng Tử đi dạo gặp Vinh Khải Kỳ,
ngài mới hỏi ông: “Tiên sinh làm thế nào mà thường
vui vẻ ca hát như thế
?”
Khải Kỳ thưa: “Trời sanh muôn vật,
loài người cao quư nhất. Ta đă được
làm người, đó là điều đáng vui. Người
ta sinh ra có người đui què, có người non
yếu... mà ta th́ khỏe mạnh sống lâu, thế
là hai điều đáng vui. C̣n cái nghèo là sự thường
của thế gian, cái chết là hết sự đời.
Ta nay biết vui với cảnh đời để
đợi cái chết th́ c̣n ǵ lo buồn nữa ?”
Lạc quan, vui sống là đức tính cơ
bản nhất của người Kitô hữu. Người
Kitô hữu nhận ra phẩm giá cao cả của ḿnh
và tiếp nhận mọi sự xảy đến như
một hồng ân của Thiên Chúa. Cây cỏ đồng
nội, muôn thú trên rừng không nhọc công tích
trữ mà c̣n được Thiên Chúa che chở nuôi
nấng, huống chi con người là h́nh ảnh
của Ngài... Mỗi ngày có niềm vui nỗi khổ
của nó. Hăy quẳng gánh lo đi và vui sống
từng phút giây như một quà tặng của Thiên
Chúa, đó là bí quyết để giúp ta được
hạnh phúc ở đời này. 6.-Trong
Mọi Sự, Hăy Nghĩ Đến Cùng Đích
Một ngày nọ, triết gia Diogene của Hy
Lạp đă đến giữa chợ Athène và
dựng lên một căn lều có ghi đậm hàng
chữ như sau: “Ở đây có bán sự khôn ngoan”. Một
bậc khoa cử t́nh cờ đi qua căn lều
đọc được lời rao báo, mới cười
thầm trong bụng... Muốn biết đằng sau căn
lều ấy có những ǵ, ông mới sai người
đầy tớ cầm tiền để ḍ la và mua
cho được cái mà người bán gọi là
sự khôn ngoan.
Người đầy tớ cầm tiền ra
đi làm theo lời căn dặn của chủ... Anh
đưa cho Diogene 3 hào và nói rằng chủ của
anh muốn có sự khôn ngoan. Cầm lấy 3 hào
bỏ vào túi, triết gia Diogene nói với người
đầy tớ một cách trang trọng như sau:
“Anh hăy về đọc lại cho chủ anh nghe câu
này: Trong tất cả mọi sự, hăy nghĩ đến
cùng đích”.
Vị khoa cử thành Athène vô cùng thích thú v́
lời khôn ngoan này. Ông đă cho viết trước
cửa nhà như khuôn vàng thước ngọc để
chính ông suy niệm mỗi ngày và tất cả
những ai đi qua trước nhà ông đều có
thể đọc thấy...
“Trong tất cả mọi
sự, hăy nghĩ đến cùng đích”.
Có lẽ đó cũng là khuôn vàng thước
ngọc mà Giáo Hội muốn ngỏ với mọi người
chúng ta trong những ngày tháng cuối cùng của Năm
Phụng Vụ này. Mỗi năm qua đi: đó là h́nh
bóng của đời người và lịch sử
của thế giới này. “Trong
tất cả mọi sự, hăy nghĩ đến cùng
đích”. Người lực sĩ nghĩ đến
phần thưởng đang chờ đợi ḿnh. Người
học sinh nghĩ đến ngày đỗ đạt
thành tài... Điểm đến thúc đẩy con người
hăng say làm việc.
Thời Noe, mọi người ăn uống, vui
chơi và cười nhạo khi ông cho đóng tàu
để pḥng Nạn Hồng Thủy. Đối
với họ, chuẩn bị để đương
đầu với tai nạn, chuẩn bị để
làm một cuộc hành tŕnh dài là một chuyện
viển vông, là điều ngu xuẩn...
Hăy
vui hưởng cuộc sống, hăy sống như
thể con người sẽ không bao giờ chết:
đó là thái độ của nhiều người
trong chúng ta. Sống như thế là sống không
định hướng, sống như thế là
sống không mục đích. Thánh Phaolô đă gọi
những người đó là những người
chỉ biết thờ cái bụng của ḿnh...
Cái chết là cửa để bước vào
cuộc sống mai hậu. Và cuộc sống mai
hậu ấy tùy thuộc vào những tích chứa,
những xây dựng của chúng ta trong cuộc
sống tại thế này. Nếu trong cuộc sống
này, chúng ta hướng tất cả mọi hoạt
động của chúng ta vào cùng đích ấy,
nếu chúng ta hành động, suy nghĩ như
thể chúng ta sẽ ra đi tức khắc, th́
chắc chắn khi bước qua ngưỡng cửa
ấy, chúng ta sẽ không ngỡ ngàng, thất
vọng...
Nhưng dĩ nhiên, không phải từ sức ḿnh,
chúng ta có thể xây dựng cho ḿnh tương lai vĩnh
cửu ấy. Sự sống trường sinh là ân ban
nhưng không của Thiên Chúa. Thiên Chúa chỉ chờ
đợi nơi chúng ta sự ưng thuận và đáp
trả tích cực mà thôi... Ước ǵ từng suy
nghĩ, từng hành động, từng gặp gỡ,
từng hơi thở của chúng ta đều là
một đáp trả tích cực của chúng ta đối
với lời mời gọi vào sự sống bất
diệt của Thiên Chúa. Ước ǵ trong tất
cả mọi sự, sự khôn ngoan hướng
dẫn chúng ta chính là cơi phúc trường sinh mà Thiên
Chúa đă hứa ban cho chúng ta. Ước ǵ trong
từng bước lữ hành về cơi phúc ấy, chúng
ta có thể nếm được niềm vui và
hạnh phúc đích thực ngay trong cuộc sống này... 7.-Tôi
Đă Gặp Ngài
André
Frossard, một kư giả người Pháp đă cho
xuất bản cuộc phỏng vấn Giáo Hoàng Gioan
Phaolô II cách đây vài năm, là con của một người
theo chủ nghĩa Marxit. Chính ông đă từng là
một người cộng sản đầy xác tín...
Ngày nọ, ông phải đưa một người
bạn đến một tu viện. Trong lúc chờ
đợi người bạn, ông ṭ ṃ bước vào
một nhà nguyện có đặt Ḿnh Thánh Chúa. Ông không
bao giờ nghĩ rằng Thiên Chúa đang chờ ông.
Trong một phút chốc, ông bỗng nhận ra một
ánh sáng thiêng liêng trong tâm hồn. Bừng dậy sau
một cơn mê tăm tối, ông bước ra
khỏi nhà nguyện chạy tức tốc đến
người bạn và hô lớn: “Thiên Chúa hiện
hữu. Đó là một chân lư”.
Ông đă ghi lại kinh nghiệm thiêng liêng
ấy trong một quyển sách với tựa đề:
"Thiên Chúa hiện hữu. Tôi đă gặp Ngài".
Quyển sách đă được liệt kê vào danh sách
của những tác phẩm bán chạy nhất...
Dù cho ta có chối bỏ Thiên Chúa, Ngài vẫn luôn
luôn chờ đợi ta. Tại một góc đường
nào đó, trước một ánh nến lung linh nào
đó, trong một biến cố đau thương nào
đó, Ngài đang chờ ta. Phải, Thiên Chúa như
một người t́nh chung thủy lúc nào cũng
chờ đợi ta... Chỉ có sự thất
vọng, chán nản mới có thể hủy bỏ
mọi hẹn ḥ của Thiên Chúa. Bao lâu ta c̣n t́m
kiếm, bao lâu ta c̣n phấn đấu, bao lâu ta c̣n
hy vọng, th́ bấy lâu Thiên Chúa vẫn c̣n chờ
đợi ta... 8.-Một
Lỗ Nhỏ Trên Vách Tường
Tại một trung tâm bài phung
nọ, đa số các nạn nhân đều buồn
chán v́ cảm thấy bị bỏ rơi và bị
mọi người xa lánh. Tuy nhiên, có một người
vẫn c̣n biết cười và vẫn tiếp
tục tạ ơn khi được giúp đỡ.
Vị nữ tu coi sóc trung tâm muốn t́m hiểu
đâu là nguyên nhân của phép lạ này. Sau nhiều
ngày theo dơi, vị nữ tu mới khám phá rằng, xuyên
qua một lỗ nhỏ trên vách tường ngăn cách
trung tâm với thế giới bên ngoài, ngày ngày có
một người đàn bà đến nh́n vào và
mỉm cười rất tŕu mến. Đó là
tất cả sức mạnh và niềm hy vọng
của người đàn ông xấu số. Mỗi ngày,
ông chờ đợi nụ cười ấy. Khuôn
mặt của người đàn bà chỉ chợt
xuất hiện, mỉm cười và biến mất.
Người đàn ông duy nhất c̣n biết cười
trong trung tâm bài phung đó đă giải thích cho
vị nữ tu như sau:
“Người đàn bà ấy chính là vợ tôi.
Trước khi tôi đến đây, nàng đă t́m
đủ mọi cách để chữa chạy tôi.
Mỗi ngày, nàng lau sạch một khoảng nhỏ trên
khuôn mặt tôi và đặt lên đó một cái hôn...
Nhưng cuối cùng, nàng không thể giữ tôi lâu hơn.
Người ta đă đến đưa tôi vào trung
tâm này. Nhưng vợ tôi đă không bỏ tôi.
Mỗi ngày, nàng đến nh́n qua lỗ hỏng
của vách tường và mỉm cười với tôi.
Nhờ nàng, tôi biết rằng tôi vẫn c̣n sống.
Nhờ nàng, tôi vẫn c̣n muốn sống...”
T́nh yêu mạnh hơn sự chết. T́nh yêu
đă làm cho người vợ không nh́n người
chồng xấu số như một con người
đáng xa lánh. T́nh yêu của người vợ đă
đem lại sức mạnh và niềm vui sống cho
người chồng... Nhu cầu
căn bản nhất của con người là yêu và
được yêu. Bất cứ ai cũng
cần đến t́nh yêu và muốn thể hiện t́nh
yêu... Bạn có biết rằng có bao người
đang cần một nghĩa cử, một nụ cười,
một ánh mắt cảm thông của bạn không ? 9.-Con
Lừa Của Chúa
Thánh Gioan Maria Vianney, lúc c̣n là
một chủng sinh, học hành rất chậm
chạp, tưởng chừng như ngài không c̣n đủ
khả năng để tiến tới chức linh
mục. Ngày kia, thừa lệnh giám mục giáo
phận, một vị giáo sư thần học đă
đến khảo sát Vianney. Vianney đă không trả
lời được câu hỏi nào... Không giữ
được b́nh tĩnh, vị giáo sư đă
đập bàn quát lớn: “Vianney, anh dốt như
lừa! Với một con lừa như anh, Giáo Hội
sẽ làm được ǵ
?”
Vianney khiêm tốn, b́nh tĩnh trả lời:
“Thưa thầy, ngày xưa, Samson chỉ dùng một
cái xương hàm của một con lừa để
đánh bại được 3 ngàn quân Philitinh.
Vậy, với cả một con lừa này, Thiên Chúa
không làm ǵ được sao
?”
Thiên Chúa tự do chọn lựa mỗi người
vào chương tŕnh của Ngài. Ngài chọn chúng ta không
v́ tài năng, đức độ của chúng ta. Ngài
quyền năng đến độ có thể
biến sự dốt nát, tầm thường của
chúng ta thành những giá trị siêu phàm.
|
|
Lễ Giỗ Tổng Thống NGÔ Đ̀NH DIỆM Tại Việt Nam - Nghĩa Trang LÁI THIÊU
|
|
Chuẩn
bị thánh lễ
Trong bài giảng, cha An Thanh nói: “Ngày hôm nay chúng
ta quy tụ để tôn vinh các thánh và cầu
nguyện cho các linh hồn. Chúng ta quy tụ ở
đây giữa người sống và người
chết, thánh nhân và người phàm nên một
với nhau. Sự quy hợp này thật ấm áp và
tuyệt vời giống như những ngày Tết
của người Việt. Những người lương,
trưa ngày 30 Tết, họ dọn một mâm cúng
nhỏ, mời ông bà tổ tiên về ăn Tết
với con cháu. Cũng giống như vậy, ngày hôm
nay mọi người chúng ta, kẻ trên thiên đàng
người ở dưới thế, kẻ khác đang
ở nơi thanh luyện quy tụ lại nơi đây
dâng lễ, đó là niềm vui, giống như
Tết của Giáo hội VN trên nền đức tin
Công giáo”.
Trong phần chia sẻ, cha Thanh cũng nhắc đến
thói quen của người Công giáo là thương
cầu cho các linh hồn (nhất là ngày 02.11) v́ chúng
ta sợ rằng tội lỗi của các linh hồn
cần được thanh luyện, điều đó
là không sai v́ Chúa Yêsu có nói đến việc “Tha
tội ở đời này và đời sau” nên
chắc chắn có việc thanh luyện ở đời
sau. Nhưng điều quan trọng hơn, là những
người thân yêu của chúng ta rất là tốt
đă qua đời vài chục năm như hai anh em
cụ NĐD và NĐN đă 49 năm, vậy mà chúng
ta c̣n nghĩ cụ chưa lên thiên đàng được
là chúng ta lo xa. Sự lo lắng đó như muốn nói,
chúng ta yêu thương các linh hồn hơn Thên Chúa yêu
thương các linh hồn vậy. Sự thật Thiên
Chúa rất thương các linh hồn, v́ chính Ngài
đă tạo dựng ra họ. Bởi thế khi
cầu nguyện cho các linh hồn, cũng là lúc chúng
ta đón nhận ân sủng của Chúa qua sự chúc
phúc của các linh hồn. Lúc này, họ gần Chúa hơn
chúng ta.
Các linh mục đang dâng Thánh lễ, phần Truyền phép
Cha
Phương phân chia hương, nhang để mọi
người phúng viếng từng ngôi mộ Catarina NT, VRNs |
|
Lễ Giỗ Tổng Thống NGÔ Đ̀NH DIỆM Tại Hải Ngoại - Giáo Phận ORANGE
|
|
|
|
|
|
Lễ Giỗ Tổng Thống NGÔ Đ̀NH DIỆM Tại Hải Ngoại - Gm Mai Thanh Lương - Chủ Tế
|
|
|
|
|
|
|
|
Lễ Giỗ Tổng Thống NGÔ Đ̀NH DIỆM - Bác sĩ Trần Việt Cường MC
|
|
|
|
Lễ Giỗ Tổng Thống NGÔ Đ̀NH DIỆM - Giáo sư Lê Tinh Thông thay mặt BTC Cám ơn
|
|
|
|
Cám ơn quí vị đă theo dơi chương tŕnh của Diễn Đàn Giáo Dân Xin Thiên Chúa chúc phúc lành đến quí vị.
|