

|
|
|
Ngày 7 tháng 9 năm 2008 |
|
|
MÓN
NỢ DUY NHẤT
(Mt 18: 15 - 20) Công
lư đang là vấn đề nổi cộm tại
Việt Đường
lối đó hoàn toàn ngược hẳn với
những ǵ Chúa Giêsu căn dặn các môn đệ
trong Tin Mừng hôm nay khi phải giải quyết
vấn đề trong cộng đoàn. Trước khi
công bố cho công chúng hay đem ra ṭa án, Chúa muốn
có những cuộc đối thoại và những
chứng từ chắc chắn. Để có thể
giải quyết ôn ḥa và thỏa đáng, cần có
những bước đi vừa hợp lư vừa
hợp t́nh. Tất cả đều nhằm xây
dựng một cộng đoàn bác ái trên nền
tảng chân lư. NHỮNG
BƯỚC CẦN THIẾT Trong
cộng đoàn, mỗi người một ư, làm sao có
thể hiệp nhất để thực hiện
mục tiêu chung? Không thể nhân danh cộng đoàn
để triệt hạ cá nhân. Phối hiệp
giữa cộng đoàn và cá nhân quả thật là
một vấn đề rất lớn. Vấn
đề lớn nổi lên khi cá nhân muốn lấn
át cộng đoàn. Ngược lại, vấn đề
cũng không kém bi đát khi cộng đoàn lấn át
cá nhân. Bởi vậy, khi cá nhân có vấn đề,
cộng đoàn cần đối xử làm sao cho cá
nhân có thể ḥa nhập vào cộng đoàn, mà không
đánh mất chính ḿnh. Đây là điều hết
sức tế nhị và phức tạp. Không những
đ̣i khôn ngoan, nhưng c̣n phải duy tŕ đức
ái, mục tiêu tối thượng của cộng
đoàn. Đi
vào cụ thể, Chúa Giêsu vạch ra ba bước
phải tuân theo khi giải quyết vấn đề.
Tội lỗi cá nhân cũng là một trong các vấn
đề cộng đoàn. Bước
thứ nhất diễn ra trong một khung cảnh
nhỏ hẹp, giữa cá nhân với cá nhân. Chắc
chắn cuộc trao đổi thân mật này phải
theo chiều hướng đối thoại. Nơi sâu
kín này, Chúa muốn con người tôn trọng nhau và
cứu xét các vấn đề trên một b́nh
diện b́nh đẳng. Không thể giải quyết
ngay vấn đề dựa trên luật pháp. Nhưng
cũng không chỉ căn cứ trên t́nh cảm. T́nh
cảm cũng chỉ nhằm t́m cho con người có
một bầu khí sâu lắng và tĩnh lặng
hầu có thể dễ dàng và thoải mái suy nghĩ
hơn. Quá t́nh cảm cũng nguy hiểm không kém quá
nghiêng chiều về lư trí. Cuộc gặp gỡ riêng
tư có thể đem đến kết quả nhanh chóng,
nếu biết khai thác những khía cạnh tâm lư hay
thiêng liêng của người có vấn đề. Nhưng
giải quyết một vấn đề có liên quan
tới cộng đoàn hay cá nhân, người có trách
nhiệm cần phải sáng suốt và b́nh tĩnh.
Giải
quyết vấn đề trong ṿng thân mật ấy
không phải lúc nào cũng dễ dàng, v́ cá nhân có
thể chủ quan. Chỉ cần một chút tự ái
hay thiếu tế nhị cũng có thể làm cho
vấn đề thêm trầm trọng. Dù
sao, không thể để cho bất cứ lư do nào làm
tiêu tan công lư và chân lư trong cộng đoàn. Trong trường
hợp cá nhân không nhận ra vấn đề hay
cố t́nh phủ nhận sự thật, có phải
cứ làm thinh, chúng ta sẽ tạo được
bầu khí thuận lợi để lôi kéo họ ?
Chúa không bảo phải làm thinh. Không giải
quyết đến cùng có thể tạo cho họ cơ
hội lấn lướt cộng đoàn và phá
hỏng mục tiêu. Vấn đề cần phải
được giải quyết tới cùng. Phải làm
mọi cách cho tội nhân nhận ra sự thật.
Bằng cách nào ? Chúa
dẫn chúng ta vào bước thứ hai trong tiến tŕnh
giải quyết vấn đề. Sau khi đă
thất bại trong việc thuyết phục cá nhân,
Chúa muốn chúng ta dùng các nhân chứng hay
bằng chứng. Tới giai đoạn này, bước
đường chinh phục bằng t́nh cảm cũng
bớt đi, nhưng dù sao vẫn là những trao
đổi trong ṿng nhỏ hẹp. Bước thứ
hai dùng lư chứng để thuyết phục chưa
chắc đă làm cho tội nhân bừng tỉnh.
Quả thật, không dễ lấy cái xà ra khỏi
mắt để nhận định khách quan về
những lỗi phạm của ḿnh. Trong
giai đoạn hai, Chúa muốn cho mọi người
thấy dù phải thông cảm và bao dung, nhưng
cộng đoàn cũng phải cương quyết
bảo vệ sự thật đến cùng. Dầu sao,
nếu tội nhân nhận ra sự thật, mọi
việc đă có thể giải quyết trong giai đoạn
hai. Như vậy cũng đủ cho tội nhân
thấy rơ sự kiên nhẫn và t́nh thương
của cộng đoàn. Khi kêu đến các nhân
chứng, cộng đoàn cũng chỉ muốn
vừa mở mắt cho họ nhận ra vấn đề
và phương cách giải quyết, vừa muốn
cho thấy t́nh ấm cúng của anh em trong cộng
đoàn. Bởi thế, các nhân chứng không
được quá cứng rắn như quan ṭa,
mới hy vọng đạt đến điều
cộng đoàn mong muốn. Nếu các nhân chứng cũng
có giọng điệu như công tố viên, chắc
chắn vấn đề sẽ trầm trọng thêm và
tội nhân sẽ càng cố chấp trong đường
lối của ḿnh. Nếu
qua giai đoạn hai, tội nhân vẫn chưa
chấp nhận sửa sai, cộng đoàn cũng không
thể để vấn đề “ch́m xuồng” luôn.
Giai đoạn đối thoại và làm chứng âm
thầm đă qua. T́nh thương phải không
thể che mờ chân lư. Đến giai đoạn
thứ ba, tất cả đều phải công khai nơi
ṭa án. Biện pháp mạnh nhất là loại trừ
phần tử xấu ra khỏi cộng đoàn. Không
thể có sự ḥa hợp giữa cộng đoàn và
cá nhân đó nữa. Nói khác, mục đích và
quyền lợi chung sẽ tiêu trầm, nếu cứ
để cá nhân đó đồng hành với mọi
phần tử khác. Khi
phải dùng tới biện pháp mạnh, chắc
chắn Hội Thánh cũng không được phép
lỗi đức ái. Đúng ra, khi không chấp
nhận sai lỗi của ḿnh, tội nhân đă
tự loại ra khỏi cộng đoàn. Nếu có bó
buộc phải dùng tới kỷ luật, chẳng qua
Hội Thánh muốn công khai xác nhận t́nh trạng
của họ mà thôi. Đó là một điều bất
đắc dĩ, nhưng cần thiết để
bảo vệ cộng đoàn. Khi
phán quyết và hành động như thế, Hội
thánh lấy quyền ở đâu ? Liệu phán
quyết đó có đủ sức mạnh không ? Dĩ
nhiên, quyền tài phán của Hội thánh đă
được Chúa bảo đảm. Hội Thánh có
quyền ràng buộc và tháo cởi cho nhân loại (x.
Mt 18:18). Tự bản chất, Hội Thánh là một
sức mạnh giải thoát. Như thế, khi phải
loại bỏ một thành viên ra khỏi cộng đoàn,
phải chăng Hội thánh đă đánh mất
bản chất ? Thực ra, Hội Thánh không hành động
để tỏ uy quyền cho bằng muốn bảo
vệ đàn chiên của Chúa. Khi thi hành sứ
mệnh, Hội thánh không nhằm triệt hạ con người,
nhưng chỉ muốn loại trừ tội lỗi. Khi
hành xử như thế, Hội thánh tự thanh
luyện chính ḿnh và tỏ cho mọi người
thấy sự nhất trí của cả Hội Thánh.
Sự nhất trí đó không dựa trên luật pháp
như xă hội ngoài đời, nhưng hoàn toàn
dựa trên quyền năng đầy t́nh yêu thương
của Thiên Chúa. Nếu không kết hiệp với Chúa,
Hội Thánh không thể có sức mạnh và quyền
năng như thế. Khi
phải hành động để bảo vệ công lư,
Hội Thánh càng cần phải cầu xin với Chúa
hơn để có thể dung hợp giữa công lư và
t́nh thương, để vừa khôn ngoan làm sáng
tỏ sự thật, vừa bảo vệ tối
đa bản chất t́nh yêu của ḿnh. Khi họp
nhau để cầu nguyện và phân xử như
thế, Hội Thánh an tâm v́ có Chúa Giêsu ở
giữa (x. Mt 18:19-20). Thế nên, dù khi sốt sắng
cầu nguyện hay khi căng thẳng cứu xét và phán
quyết về một vấn đê trong cộng đoàn,
Hội Thánh đều được Thánh Linh giúp thêm
can đảm hầu hoàn thành sứ mệnh đưa
nhân loại vào Nước Trời. QUYỀN
BÍNH GIÁO HỘI Khi
phạm tội, con người tự tách biệt
khỏi Thiên Chúa. Đó là lư do tại sao họ không
thể nhận ra sự thật. Thực vậy, “Chúa
tạo dựng con người để làm người
bạn đàm đạo với Chúa. Chỉ trong
cuộc đối thoại với Chúa, con người
mới t́m ra sự thật. Từ đó, họ t́m
được hứng khởi và tiêu chuẩn cho
những chương tŕnh tương lai của
thế giới.”[2]
Tội lỗi ngăn cản con người hiệp thông
với Thiên Chúa và phá vỡ mọi kế hoạch. Hơn
thế, tội lỗi c̣n đưa đến
những hậu quả khốc hại cho cộng đồng
nhân loại. Có thể nói tội lỗi khiến con
người trở thành xa lạ với nhau. Ngôn
ngữ không c̣n là nhịp cầu thông cảm và trao
đổi giữa con người với nhau nữa.
Quả thế, “khi con người cắt đứt
liên lạc với Thiên Chúa, cuộc phân rẽ
giữa anh em thật bi thảm. Như chúng ta thấy,
“nguyên tội” vừa tuyệt
giao với Giavê vừa phá tan t́nh bằng hữu đă
từng liên kết gia đ́nh nhân loại.”[3]
Tương quan hai chiều đó xoắn xuưt
với nhau như những sợi trong một giây
thừng. Tội
lỗi luôn mang chiều kích xă hội. Thực thế,
“v́ trong thực thế và cụ thể t́nh liên
đới nhân loại huyền nhiệm và không
thể thấu hiểu, tội cá nhân cũng ảnh hưởng
tới tha nhân cách nào đó.”[4]
Đó là lư do Hội Thánh coi tội lỗi như
một vấn đề phải giải quyết.
Hội Thánh phải t́m giải pháp tốt nhất
để t́m con đường khai thông cho mọi bên. Giải
pháp tốt nhất đó chỉ có thể t́m
thấy trong Đức Giêsu Kitô. Quả thật, “
tội lỗi luôn t́m cách đánh lừa chúng ta và ngăn
cản con người thực hiện công việc. Nhưng
Chúa Kitô đă chiến thắng tội lỗi và
cứu chuộc con người khi thực hiện công
cuộc ḥa giải.” (Cl 1:20) Do đó càng kết
hiệp với Chúa Kitô trong lời cầu nguyện,
Hội thánh càng sáng suốt, khôn ngoan và can đảm
giải quyết vấn đề cho tội nhân để
mưu ích cho công cuộc cứu độ. Dù sao, cũng
nên nhớ rằng “v́ bị tội lỗi làm
tổn thương, nhân loại phải trải qua
một cuộc thanh tẩy tận căn (x. 2 Pr 3:10)
để trở thành một thế giới mới
(x. Is 65:17; 66:22; Kh 21: 1), sau cùng thành một nơi cho
“người công chính cư ngụ.” (2 Pr 3:13) Như
vậy, Chúa đă trao cho Giaó Hội quyền bính
để tự thanh tẩy và biến thành nơi cho
những công chính sống b́nh an và hạnh phúc trong ân
sủng Thiên Chúa. Không
những tự thanh tẩy, Giáo Hội c̣n cộng tác
với Thiên Chúa trong việc thanh tẩy trần gian
khỏi những tội lỗi bất công và gian ác.
Chính khi tranh đấu giành lại công lư cho con người,
Giáo Hội đang thực hiện công cuộc thanh
tẩy đó. Không có cuộc thanh tẩy này, con người
không thể sống b́nh an với nhau và xây dựng
cuộc sống tốt đẹp. CUỘC
THANH TẨY TẠI VIỆT Cuộc
thanh tẩy nào cũng đ̣i nhiều hy sinh. Nếu không
loại trừ những bất công ra khỏi xă
hội, con người không bao giờ có thể
sống b́nh an và hạnh phúc, dù có đầy đủ
quyền bính và tiền rừng bạc bể. Hiện
nay, xă hội Việt Chính
v́ thế, GHVN đang cố gắng giành lại công lư
cho dân tộc sống c̣n và phát triển. Giữa
cảnh ồn ào vu vạ nơi các cơ quan
truyền thông và những phương tiện đàn
áp đủ loại của nhà nước, GHVN đang
hành động ra sao qua vụ Giáo xứ Thái Hà ? Trước
hết là cuộc đối thoại về pháp lư và
trưng dẫn bằng chứng. Trong lá thư gởi
các linh mục Việt “Ḍng
Chúa Cứu Thế - Giáo xứ Thái Hà có đầy
đủ bằng chứng pháp lư và lịch sử
để chứng minh khu đất đó thuộc
quyền sử dụng của ḿnh và đă sở
hữu, sử dụng từ khi chưa thành lập nước
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Khu
đất hiện đang tranh chấp là thuộc
quyền sử dụng của Ḍng Chúa Cứu Thế
- Giáo xứ Thái Hà, không có bất cứ văn
bản sang nhượng, chuyển quyền sử
dụng, cho, biếu tặng bất cứ tổ
chức hoặc pháp nhân nào. Bởi theo Giáo luật,
không có ai, với tư cách cá nhân, được
tự ư sang nhượng, chuyển đổi đất
đai, tài sản Giáo hội Công giáo. Chúng
con khẳng định kiên quyết yêu cầu
việc trả lại sự công bằng, công lư và
lẽ phải với những tài sản của Ḍng
Chúa Cứu Thế - Giáo xứ Thái Hà, Hà Nội,
đúng với tinh thần hiến pháp, luật pháp
Việt Nam đă qui định, cũng như
những luật lệ quốc tế mà Việt nam
đă cam kết và có nghĩa vụ tôn trọng (xem
Đơn Khiếu Nại, số 06/2008/DCCTHN của các
Linh mục tu sĩ DCCT tại Giáo xứ Thái Hà). Chúng
con kiên định đeo đuổi công lư và sự
thật v́ “sự thật sẽ giải thoát chúng
con” như Chúa Giêsu đă nói.”[5] Thật
vui mừng khi có những môn đệ theo Chúa trên
đường công lư Chúa đă vạch ra. Những
lư chứng khách quan đó không lệ thuộc vào quan
điểm của con người. Ở đây không
phải là cuộc xung khắc giữa pháp luật và
t́nh cảm, nhưng là những chứng cớ và
sự thật lịch sử. Đến
giai đoạn này, Ḍng Chúa Cứu Thế không lẻ
loi khi tranh đấu cho công lư. Các vị lănh đạo
GHVN bắt đầu nhập cuộc. Ít nhất hai giám
mục Thái B́nh và Hải Pḥng, 82 linh mục tổng
giáo phận Hà Nội, các ḍng Mến Thánh Giá, Đa Minh
v.v. cũng tham gia ủng hộ. Đặc
biệt các nhà luật học cũng nhập cuộc
để soi sáng vấn đề. “Trong
hành động cụ thể: người dân có
quyền không tuân thủ các luật lệ vi hiền và
vi luật. Luật Học gọi là désobissance civile. Về
mặt H́nh Sự, Chính quyền đă cố t́nh
lẫn lộn hành vi dân sự với hành vi h́nh
sự để áp đặt việc vi phạm pháp
luật để bội nhọ, đàn áp đánh
đập dă man bằng dùi cui, roi điện dân chúng
tới cầu nguyện, đặc biệt xịt hơi
cay vào các em nhỏ, phụ nữ và các cụ già
với h́nh ảnh đăng trên các diễn đàn
mạng (online). Lư
do rất dơn giản là việc đ̣i lại
bất động sản bị chiêm dụng bất
hợp pháp là hành vi dân sự. Việc tụ hội
đọc kinh và ca hát các bài ca tôn giáo trên tài
sản của Giao Xứ Thái Hà không vi phạm bất
cứ một điều luật nào của luật pháp
Việtnam. Ngay
cả việc có đâp phá vài hàng gạch bức tường
siêu vẹo do Công ty May Chiến Thắng tự ư xây
dựng trước đây, có nguy cơ an toàn cho dân
chúng cũng không thể qui ghép họ về tội phá
hủy tài sản công dân được v́ người
chủ đích thực là Giáo Xứ Thái Hà, người
quản lư là Công ty May Chiến Thắng đẵ không
hoạt động gần 10 năm nay, không một ai
khiếu nại về hành vi trên. Việc
cầu nguyện và hát thánh ca cũng như việc phá
hũy vài hàng gạch xây dựng trái phép trước
sự chứng kiến cũa các viên chức chính
quyền và công an là minh bạch rơ ràng. Việc
các quan chức chính quyền và công an không cản ngăn,
không lâp biên bản, không khuyến cáo vi phạm pháp
luật, phải được hiểu là chuyện
bức xúc b́nh thường của người dân trước
việc đ̣i hỏi chính đáng của bà con giáo dân.
Vụ
việc trên xẩy ra trên đất tư nhân thưộc
quyền sở hữu Giáo Xứ Thái Hà do Nha May
Chiến Thắng quản lư đă bơ hoang từ
nhiều năm nay và chính công ty May Chiến Thàng cũng
đă đóng cửa từ lâu, chính quyền không có
căn cứ pháp luật để truy tố họ
về tội hũy hoại tài sản công dân và gay
rối trật tự công cộng. Nếu
phải truy tố vế an ninh trật tự công
cộng, theo chúng tôi, chính là công ty Thảm Len, nay là
công ty may Chiến Thắng đă ngang nhiện
chiếm 1/3 ḷng đường xây bằng xi măng
một nhà bán bia chai nươc ngọt cản trở
lưu thông và an toàn cho người đi bộ như
2 tấm h́nh chụp ngày 3/9/2008 chứng minh. Việc
vi phạm nhiêm trọng này phải bi chế tài nhanh
chóng, tức th́ v́ an toàn lưu thông, xây cất,
chỉnh trang thành phố và nhất là an ninh trật
tự công cộng. Trong một Nhà Nước Pháp
Quyền, công dân cũng như Nhà Nước phải
tôn trọng Luât Pháp. Một Chính quyền không tôn
trọng Luật Pháp sẽ gây bất công, người
dân mất sự tin tưởng vào công lư và vào chính
quyền. Nguy hiểm hơn nhất là khi một
Bộ Luật bị coi là vi hiến, bất hợp pháp,
người dân có quyền bất tuân lệnh (désobéissance
civile).”[6]
Một
đầu óc b́nh thường phải nhận ra
sự thật trong chứng từ và lư lẽ kể
trên. Tóm
lại, cuộc ḥa giải đích thực không bao
giờ bắt đầu bằng những bước
thô bạo như dùi cui, roi điện, hơi cay, hay
những vu khống và đe dọa khủng bố tinh
thần trên các báo đài. Chỉ có trần gian
mới giải quyết vấn đề với nhau như
thế. Để giải quyết vấn đề, Chúa
đề nghị những giải pháp tế nhị hơn
nhiều. Bắt đầu là cuộc đối
thoại sâu xa giữa cá nhân và cá nhân. Kế
tiếp là tiếng nói cộng đoàn. Sau cùng mới
là phán quyết tối hậu của Giáo Hội. V́
muốn thanh tẩy Giáo Hội thành một h́nh
ảnh Nước Trời giữa trần gian, Chúa Giêsu
đă ban quyền tài phán cho Giáo Hội. Quyền bính
này không có nguồn gốc như những quyền bính
trần thế, nhưng từ nơi Thiên Chúa. Bởi
vậy, càng kết hiệp sâu xa với Thiên Chúa, Giáo
Hội càng được tham dự vào quyền năng
Thiên Chúa. Nhờ thế, Giáo Hội vừa có thể
đáp ứng đ̣i của công lư, vừa đưa
con người tới cuộc ḥa giải tốt đẹp. Lạy
Chúa, xin cho công lư ngày càng sáng tỏ trong xă hội
Việt (ấn vào để nghe phỏng vấn Đức Cha Ngô Quang Kiệt) Lm. Đỗ Vân Lực, 07.09.2008 [1]
http://www.vietcatholic.net/News/Html/58048.htm
[2]
Toát Yếu Học Thuyết Xă Hội Của Giáo
Hội, 452. [3]
ibid., 116. [4]
ibid., 117. [5]
http://www.vietcatholic.net/News/Html/57917.htm
[6]
ibid. |
|
|
|
|
|