

Đại đức Thích Nhật Từ kêu gọi:
|
"... người có văn hóa và đạo đức th́ hăy đến đối thoại với tôi ..."
(H́nh diễn tả: Đừng Sợ...Hăy đối thoại với tôi từng người một !) Nguyễn
Thùy
Thưa Đại Đức,
Được biết Đại Đức từ Việt
Tôi có đôi câu hỏi xin Đại Đức vui ḷng
chỉ giáo cho. Câu
hỏi thứ nhất : Theo Kinh điển th́ 'Nhân Duyên
sanh'
hay 'Nhân duyên ḥa hợp'
là một trong những chủ đề chính yếu
của Phật giáo. Theo chủ đề nầy,
mọi sự, mọi vật, mọi hiện tượng,
nói chung vạn pháp đều là giả huyễn,
đều là huyễn cấu v́ tất cả do 'Nhân
duyên ḥa hợp' mà biểu hiện thôi. Do đó,
mọi pháp đều là 'vô ngă' v́ không có cái
được gọi là 'Tự tánh', 'Tự ngă', cái
'thực tại tự nó'. V́ vô ngă nên tất cả
luôn biến đổi vô thường, không chắc
thật. Con người, v́ tham ái, lấy những cái
không chắc thật đó làm chắc thật nên rơi
vào vô minh để từ đó phải triền miên
đau khổ, lẩn quẩn măi trong ṿng sinh tử luân
hồi. Từ qui luật 'Nhân Duyên sinh' đó, tôi xin
Đại Đức vui ḷng cho biềt : 'Do
những nhân và duyên nào ḥa hợp mà Đại Đức
sang Hoa Kỳ thuyết pháp' ?
(Xin Đại Đức đừng nghĩ là tôi muốn
hỏi 'lư do' Đại đức qua Hoa Kỳ v́ h́nh
như Phật chỉ nói 'Nhân, Duyên, Quả' chứ không
dùng từ lư do. Hơn nữa Đại Đức sang Hoa
Kỳ thuyết pháp không rơ do lư do chính trị hay
thuần tôn giáo, nên nếu dùng chữ 'lư do', tôi
sẽ bị Đại Đức cho rằng tôi muốn
đem chính trị vào để hầu chuyện
với Đại Đức). Nếu chỉ để
thuyết giảng về Phật pháp th́ tôi nghĩ Đại
đức cứ ở bên Việt Nam thuyết pháp cũng
đủ, v́ Đạo pháp Như Lai, mênh mông cao
diệu rất cần giảng đi giảng lại
nhiều lần. Ở Mỹ nầy, đă nhiều sư,
nhiều vị chân tu đă và đang tiếp tục
thuyết giảng đạo pháp rồi ; Đại
đức có qua thuyết giảng thi chắc cũng
chẳng hơn ǵ các vị tu sĩ nơi đây. Câu
hỏi thứ hai : Trong tác phẫm 'Đường Xưa
Mây Trắng' (Theo
gót chân Bụt) , Sư Thích Nhất Hạnh đóng
vai tṛ Bụt, kể ra 12 Nhân duyên : Tử, Sinh,
Hữu, Thủ, Ái, Thọ, Xúc, Lục nhập, Danh
sắc, Thức, Hành và Vô minh. ; mười hai cái
khoen của ''ṿng xích
nối liền nhau, trong một cái có cả mười
một cái kia, thiếu một cái th́ mười
một cái kia cũng không có''. Sư Thích Nhất Hạnh viết tiếp :
''Các
vị khất sĩ ! Vô minh là chất liệu căn
bản của cả mười hai nhân duyên. Nhờ
quán chiếu tự tính duyên sinh, ta lấy ánh sáng
của trí tuệ làm tan ră chất liệu vô minh
đó và ta vượt thoát được tất
cả những lo sợ, đau buồn của sinh
tử''.
Căn cứ vào lời Sư Nhất Hạnh vừa nói,
tôi xin hỏi Đại Đức : ''Sự
việc Đại Đức sang Hoa Kỳ thuyết pháp do
từ cái 'nhân' nào trong 12 nhân duyên nói trên hay là do
tất cả 12 nhân duyên ?.
Đại Đức đă vượt thoát vô minh chưa ?
(Nếu
Đại Đức cho rằng Đại Đức đă vượt
thoát vô minh rồi, có nghĩa là đă giải thoát ḿnh
khỏi ṿng sinh tử th́ hăy nên thuyết pháp theo
ư đó; ngược lại nếu Đại Đức
tự thấy chưa vượt được vô
minh th́, tôi nghĩ đừng nên thuyết pháp th́ hơn,
v́, nếu thế th́ chẳng khác ǵ một người
khuyên kẻ khác đừng nên ham danh lợi trong lúc
ông ta lại mải miết chạy theo danh lợi). Câu
hỏi thứ ba :
Trong 'Tự Điển Phật Học Hán Việt' do
nhà xuất bản Khoa Học Xă Hội, Hà Nội
2004, có nêu ra 'Tứ Cú' gồm : Tứ Cú kệ văn,
Tứ Cú chấp, Tứ Cú phân biệt, Tứ Cú suy
kiểm'. Xin chép lại phần Tứ Cú Phân Biệt :
''Dùng Hữu và
Không để phân biệt các pháp, nếu cho là
Hữu chứ chẳng phải là Không, đó là câu
thứ nhất, tức là Hữu môn. Ngược
lại nếu cho là Không chứ chẳng phải là
Hữu, th́ đó là câu thứ hai, là Không môn. Ngược
lại, nếu cho vừa là Hữu vừa là Không (diệc
Hữu diệc Không) th́ đó là câu thứ ba, là
Diệc Hữu diệc Không môn. Ngược lại,
nếu cho là phi Hữu phi Không th́ đó là câu
thứ tư tức là phi Hữu phi Không môn''.
Căn cứ vào đó, tôi xin hỏi Đại Đức :
''Đại
Đức trụ vào câu nào để thuyết pháp ?
Có lẽ nào Đại Đức chỉ nói về riêng 'Hữu
môn' không thôi hay sao ?''. (Tôi nghĩ có thể Đại Đức
chỉ thuyết pháp theo 'hữu môn' v́ dễ hiểu,
dễ nói ; Phật tử dễ 'thông cảm'
với Đại Đức và có thể cũng phù hợp
với quí vị Sư nơi Chùa đă mời Đại
đức sang thuyết pháp). Câu
hỏi thứ tư : Trong email của Đại đức,.
Đại đức viết : ''Một
người có tác phong kém văn hóa và thiếu trách
nhiệm đạo đức như thế mà cũng
tồn tại trong một xă hội tiến bộ
của phương Tây mà không mắc gượng sao ?''.
Và
trong đoạn sau, Đại đức viết : ''Tối hôm qua, sau khi tôi
giảng xong, đă có hai người chất vấn và
thể hiện quá rơ ác ư xuyên tạc và thiếu nghiêm
túc của một người có lương tri…''. Tôi không rơ 'người tác phong kém
văn hóa, thiếu lịch sự tối thiểu và
thiếu trách nhiệm đạo đức' đă
có lời lẽ, thái độ ra sao đến
nỗi một vị Đại đức, tốt
nghiệp 'Tiến sĩ Phật học' phải 'đùng
đùng nổi giận' đến thế. Tôi có đọc
qua việc hai người phỏng vấn Đại
đức (tôi xem qua nhưng không giữ lại nơi
máy), tôi đâu có thấy 'ác ư xuyên tạc và
thiếu nghiêm túc của một người có lương
tri' như Đại đức nói. Mà cho dù họ có ác
ư, thiếu nghiêm túc th́ với một tu sĩ
Phật giáo, tôi nghĩ Đại đức cũng nên
và phải từ tốn giải thích , phải 'từ
bi hỷ xả' với người ta chứ ? Qua
lời lẽ nơi email của Đại đức, tôi
xin hỏi Đại đức : ''
Với ngôn ngữ nơi email đó, Đại đức
có là vị tu hành đúng đắn (chưa nói là chánh
quả) không ? Đại đức đă vượt
qua 'lư chướng' và 'sự chướng' chưa ?
Đại đức đă có cái nh́n 'bất nhị', cái
nh́n 'không hai' (vision
non duelle) chưa ?
Đại đức đă thoát được phạm
trù 'năng chứng, sở chứng' (lời
Kệ của đức Phật nơi Kinh Viên Giác) chưa ?
''. (Qua
ngôn ngữ nơi email của Đại Đức, tôi
thấy Đại đức thiếu b́nh tĩnh và
thiếu văn hóa, lời lẽ của Đại
Đức tràn đầy si hận. Đại đức
bảo người ta 'kém văn hóa, thiếu lịch
sự, thiếu trách nhiệm đạo đức,
thiếu nghiêm túc của một người có lương
tri' thế mà lời lẽ của Đại đức
cũng thiếu lịch sự, thiếu nghiêm túc,
thiếu lương tri như họ, c̣n hơn họ
nữa v́ dù sao người ta là kẻ b́nh thường
c̣n Đại Đức lại là một bực tu hành,
tốt nghiệp Tiến sĩ Phật học kia mà !.
Tôi nghĩ không hoặc ít người Việt hải
ngoại đến 'đối thoại' với Đại
Đức, phần v́ họ không muốn động
đến Tôn giáo, phần khác họ tin chắc
rằng Đại Đức là một 'sư quốc doanh',
công cụ của Đảng và Nhà nước Cộng
sản ; thêm nữa, giọng điệu trong mail
của Đại Đức đầy sân si nên trực
tiếp đến đối thoại với Đại
Đức th́ chẳng khác ǵ 'nói chuyện với
kẻ điếc', do đó dù Đại Đức có 'thách
thức' đối thoại cũng chẳng mấy ai
đến gặp Đại Đức để khỏi
mất th́ giờ).
Để
khỏi bị Đại đức gán cho 'ngụy quân
tử', tôi sẽ gởi mail nầy lên Diễn Đàn Chính
trị để từ đó các mạng lưới
khác sẽ trích phổ biến. Nếu Đại đức
vui ḷng trả lời mail nầy của tôi, xin Đại
đức cũng gởi cho Diễn Đàn Chính trị
theo địa chỉ điện thư VN-Politics@ yahoogroups. com .Gởi đến Đại
đức những câu hỏi trên, tôi chỉ muốn
đáp lời của Đại đức 'hăy đến
đối thoại trong tư cách một con người
có lương tri'. (Tôi không biết địa
chỉ web buđhism today nên không gởi đến Web
đó như Đại Đức có ghi trong mail của Đại
Đức). Đề
nghị : Cuối cùng , xin có đôi đề nghị
với Đại đức :
1) Nếu Đại đức chỉ trụ nơi 'Hữu
Môn' mà thuyết pháp th́ không nên thuyết pháp nơi
đây v́ ở xứ Tư Bản nầy, người
ta đă 'hữu' quá nhiều rồi, không chỉ
hữu của cải mà c̣n hữu cả về trí
tuệ, về lương tri. Đại Đức nên
về Việt Nam thuyết pháp v́ nơi đấy
mới là môi trường cho đạo pháp của Đại
đức v́ nơi đó , người ta đang
cần cái 'hữu' hơn bất kỳ nơi đâu,
cái hưũ của cải, cái hữu vật
chất. V́ cần 'hữu' nên một số người
có quyền uy, có chức vị, có điều
kiện tha hồ làm giàu bằng mọi cách dầu
bạc ác, tàn độc đến đâu. C̣n
nếu Đại đức trụ nơi cái Cú thứ
tư 'phi hữu phi không' th́ cũng nên về VN
thuyết pháp v́ nơi đó đang cần những
con người có văn hóa, có lương tri hơn là
ở Mỹ v́ nơi đây, người Mỹ
gốc Việt phần đông đều có lương
tri, có văn hóa khá cao rồi.
2) Tốt hơn hết, tôi xin đề nghi Đại
đức đừng thuyết pháp làm ǵ cho hao hơi,
tốn công v́ Đại Đức chưa có được
cái nh́n 'bất nhị', Đại Đức chưa thoát
được Lư chướng và Sự chướng
và c̣n đầy ắp 'tham, sân, si' th́ càng thuyết
pháp, Đại đức có thể càng sai Phật pháp,
làm tổn hại cái thanh danh một người
tu hành và làm ô danh cái Học vi Tiến sĩ Phật
học. Trân
trọng kính chào Đại đức. France, ngày O8/O8/2008 Nguyễn Thùy
|
|
|
|
|
|