|
Tác
giả: Vơ Đức Tường Lân
Dịch
giả: Trần Thị Ngọc Lan
Đây
là những cảm nghĩ của một chiến sĩ
trong Quân Lực Hoa Kỳ (Trung Uư Vơ Đức Tường Lân)
gửi về cho một người bạn về h́nh
ảnh lá cờ Quốc Gia anh đă treo tại
Afghanistan.
Tôi rất sung sướng khi biết rằng
Bố em thích h́nh lá cờ Quốc Gia được
kéo lên tại Afghanistan. Thoạt đầu, khi tôi
mới nghĩ đến việc treo cờ vàng ba
sọc đỏ, tôi chỉ nghĩ rằng đó là
một ǵ đó có ư nghĩa đối với cha tôi,
cha em, và cho những ai đă dành tuổi thanh xuân
của ḿnh phục vụ cho Quân Lực Việt Nam
Cộng Hoà. Đối với tôi lúc bấy
giờ, đó chỉ là một lá cờ không hơn,
không kém, và càng không phải là một việc làm
lạ thường ǵ cả. Thế mà khi tôi nh́n
thấy lá cờ treo trên cao, phất phới tung bay trên
bầu trời cùng với lá cờ Hoa Kỳ, một
cảm giác lạ kỳ khó tả tràn ngập trong ḷng
tôi mỗi lần tôi đi ngang qua.
Lá cờ này đă thật cao đẹp và thiêng
liêng đối với cha mẹ chúng ta, và giờ
đây, chúng ta lại làm nó tung bay trên bầu
trời đất nước khác. Không hiểu v́
lư do ǵ, ngày hôm đó tôi thấy ḿnh đứng cao
hơn, trưởng thành hơn và được nâng
cao lên một tầm vóc mới. Tôi đă
hiểu được cảm giác của cha ḿnh khi nh́n
ngắm lá cờ Quốc Gia 35 năm trước đây.
Bỗng nhiên, tôi nghiệm ra lư do tại sao cha chúng ta
và các chiến sĩ trong QLVNCH đă đổ
biết bao nhiêu thời gian và công sức để
tranh đấu cho lá cờ hơn 30 năm sau khi ra
đi t́m tự do. Ư niệm tự do và dân
chủ sẽ không bao giờ bị dập tắt
mặc dù chúng ta không dành được chiến
thắng trong cuộc chiến năm xưa. Ư
niệm đó sẽ luôn tồn tại, mặc cho
những ǵ đă và đang xảy ra. Bảo
tồn và biểu dương lá cờ vàng ba sọc
đỏ đồng nghĩa với việc bảo
tồn và bảo dương niềm tin và hy vọng
của chúng ta. Thật đáng ngạc nhiên khi
chỉ một mảnh vải màu có thể làm điều
kỳ diệu đó. Và như một lẽ
tự nhiên, tôi muốn trương cao ngọn cờ
vàng ba sọc đỏ thân yêu của chúng ta trước
bọn khủng bố, cũng như Cha Ông ta đă
anh dũng làm việc đó trước bọn
Cộng Sản hung tàn đă cưỡng đoạt
Miền Nam Việt Nam. Tôi có cảm giác rằng tôi
đă một phần nào đó giúp họ đứng
vững để chống lại những kẻ đàn
áp tự do và công lư. Cái cảm giác đó
tuyệt vời làm sao!
I am very happy to hear that your father liked the photos of the
Freedom and Heritage Flag raised in Afghanistan. Initially, I
thought that flying the flag was just a nice thing to do for my father,
your father and those who served in the South Vietnamese military.
To me at the time, it was just a flag and it was a novel thing to do.
But when I saw the flag flying high in the sky along with the American
flag, I had chills down my spine each time I walked by it.
This flag has meant so much for our parents’ generation, and now I get
to fly it over a country that is involved in a similar situation.
For some reason, that day, I stood a little bit taller and held my head a
little bit higher. I kept imagining standing in my father’s shoes
and gazing at the flag some 35 years back. Suddenly, I understood
why our fathers and the members of the QLVNCH continue to spend so much
time preserving the flag and its image even thirty years after the country
it represented ceased to exit. Democracy and freedom can never die,
even with the losing of a war and a country. These ideals always be
there, regardless of whatever happened and preserving the flag means
preserving hope. It is amazing that a colored piece of cloth can
embody such great things. And I realized that I get to fly this flag in
the face of terrorism, very much like our fathers who flew this flag
against the terrorism of North Vietnam. I felt that I had somehow
carried on their cause and had helped them stand some ground against an
oppressor of freedom and liberty. It was a great feeling. |