Xuân Ấy, Mùa Xuân: That Spring, The Spring (Thơ Song ngữ)

Dien Dan Giao Dan 

   XUÂN ẤY, MÙA XUÂN  

 

Xuân trước anh theo mẹ đến nhà

Anh mười tám tuổi, bé mười ba

Gặp anh, bé gắt: nhìn chi vậy ?

Nheo mắt anh cười: Dữ quá ta !

 

Rồi lại mùa xuân, anh đến thăm

Mùa xuân sau nữa, bé trăng rằm

Món quà mừng tuổi anh cho bé

Một gói ô mai, một lược trầm.

 

Anh bảo ô mai tặng bé đây

Bé ăn cho ngọt tuổi trăng đầy

Cho môi thêm đậm màu lưu luyến

Và để cho lòng biết đắm say.

 

Lược chải cho thêm tóc bé dài

Dài thêm chút nữa, chảy lên vai

Để khi hương tóc bay trong gió

Gió quyện hương trầm trao đến ai.

 

Bé đã hồn nhiên nhận món quà

Ô mai, lược quí của người ta

Nhưng lòng thơ ấy không hề gợn

Một thoáng suy tư để biết là …

 

Cho đến hè kia phượng nở hồng

Quân trường, anh đáp tiếng non sông

Vắng anh, nắng bỗng xanh màu nhớ

Và nắng xanh kia nhuộm biếc lòng.

 

Khi tiễn anh ra trấn tuyến đầu

Ô mai vừa hết, nhớ vừa sâu

Hương nồng vị mặn còn lưu lại

Chợt biết tơ vương một ý sầu

 

Xuân ấy, mùa xuân tóc bé dài

Dài như anh nói, "chảy lên vai"

Lược trầm bé chải cho hương tóc

Theo gió bay về nơi có ai…

 

  Song Châu Diễm Ngọc Nhân

      THAT SPRING, THE SPRING

 

The previous spring I come with my mother

I were eighteen year old, you’re thirteen

Met me, you scolded: what do you watch ?

Blink the eye I smiled: how wicked it was !

 

The another spring, I visited you

Later one, then you were fifteen

The lucky gift I gave you

A pack of plum, a fragrant wood comb.

 

I said here is the plum given to you

You eat it for sweet your full moon age

For your lips darker with attachment

And you heart knows how to passionate.

 

The comb brushes for your hair longer

Longer a bit, hang it on your shoulders

When the hair scent spread into the wind

Wind stuck on frankincense given to whom.

 

Spontaneous you received the gift

The plum, the comb from mine

But the poetic heart never stained

A fast thought to realize …

 

Up to the summer flamboyant bloom red

Military school, I answer the national call

My absence, suddenly sunshine’s blue feeling

Then sunlight dyes the blue heart also.

 

When send-off you go to frontline

The plum just finished, missing deep

Strong scent saline taste they remain

Suddenly it knew sticking a sorrow.

 

That spring, the spring your hair was long

Long as I said, “hang on shoulders”

Fragrant wood comb brushes your hair scent

Gone with the wind to where there’s someone… 

 

  RGC 29-06-2009

 

 

 

 

 Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam:

có công lý và hoà bình, có dân chủ và tự do,

không còn bất công và gian dối.