Lời Chúa Hàng Tuần

Ngày 4 tháng 7 năm 2010

MÊNH MÔNG LÚA ĐỒNG - NHƯ CHIÊN GIỮA SÓI RỪNG

    

Quí vị đang nghe  ĐẸP THAY  của Mi Trầm (Tốp Ca Nữ)

 

MÊNH MÔNG LÚA ĐỒNG

   Một buổi tối nọ, ông John Keller, một diễn giả nổi tiếng được mời thuyết tŕnh trước khoảng một trăm ngàn người tại vận động trường Los Angeles. Đang diễn thuyết, bỗng ông dừng lại và nói: “Xin các bạn đừng sợ. Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động này”.
  
Đèn tắt, sân vận động ch́m sâu trong bóng tối dày đặc. Ông John Keller nói tiếp: “Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. Những ai nh́n thấy ánh lửa của que diêm tôi đốt th́ hăy kêu lớn lên: “Đă thấy!”. Một que diêm được bật lên, cả vận động trường vang lên “Đă thấy!”
   Sau khi đèn được bật sáng, ông John Keller giải thích: “Ánh sáng của một hành động nhân ái nhỏ như một que diêm sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy”.
  
Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại tắt. Một giọng nói vang lên như ra lệnh: “Tất cả những ai có mang theo hộp quẹt, xin hăy đốt cháy lên! Bỗng chốc, cả vận động trường rực sáng. Cuối cùng ông John Keller kết luận: “Tất cả chúng ta hợp lực cùng nhau, có thể chiến thắng bóng tối, sự dữ và oán thù bằng những đốm sáng nhỏ của t́nh thương và ḷng tốt của chúng ta

   Bạn thân mến!  Đă qua 2000 năm những lời dạy của Chúa Giêsu vẫn như đang nói với chúng ta hôm nay: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít” (Lc.10:2). Thế giới có trên 6 tỉ người, mà kẻ tin vào Chúa mới chỉ hơn một tỉ. Riêng tại Á Châu, chiếm 2/3 dân số thế giới, nhưng người Công giáo chỉ không tới 3 phần trăm.
  
Cánh đồng lúa mênh mông c̣n bị bỏ hoang không thợ gặt hái. Thế giới này dường như vẫn c̣n ṃ mẫm trong bóng đêm dày đặc của sự dữ, của tranh chấp, của oán thù… rất cần những đốm sáng của t́nh thương, của khoan dung, của tha thứ.  Thế nên, Lời Chúa Giêsu cứ vang vọng như mời gọi ta trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay: “Anh em hăy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói” (Lc.10:3).
  
Ra đi” chứ không phải “ở lại”. Đó là một lệnh truyền. Cả cuộc đời của Thầy Giêsu là một hành tŕnh lên đường: Sinh ra ngoài đường, sống và rao giảng ngoài đường, cuối cùng chết cũng ngoài đường. Thầy luôn lên đường và không ngừng ra đi để loan truyền Ơn Cứu Độ.
  
Tự bản tính, Giáo Hội lữ hành phải truyền giáo.Công đồng Vaticanô II cũng đă long trọng khẳng định như thế. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II cũng qủa quyết: “Không một ai trong những người tin vào Đức Kitô, không một tổ chức nào trong Giáo Hội được miễn trừ khỏi trách vụ cao cả này: Đó là loan báo Đức Kitô cho mọi dân tộc.
  
Vậy ơn gọi của người Kitô là “ra đi”.  Ra đi đem “b́nh an” của Chúa đến cho các dân tộc. Ra đi đem “Tin Mừng Ơn Cứu Độ” đến cho muôn người. 

   Thánh Phaolô đă phải thốt lên: “Khốn cho thân tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng”.  Nhưng việc làm mới chứng thực cho lời rao giảng, và lời rao giảng sẽ soi sáng cho việc làm. Ra đi là để làm chứng, và lời chứng sáng giá nhất chính là việc làm. Thật vậy: “Các ngọn hải đăng không thổi c̣i ầm ĩ, chúng chỉ chiếu sáng mà thôi”.

   Lạy Chúa!  Chúa sai con ra đi.  Ra đi đem “b́nh an” của Chúa đến cho các dân tộc.  Ra đi đem “Tin Mừng Ơn Cứu Độ” đến cho muôn người.  Xin ban ơn giúp sức cho con, để con mạnh dạn lên đường bước đi theo Chúa, để con dám sống chết cho niềm tin và sứ mạng Chúa đă trao ban. Amen.

   Thiên Phúc

(BĐ1: Isaiah 66;10-14 – BĐ2:Galatians 6:14-18 – PÂ: Luca 10:1-12,17-20)

 

 

NHƯ CHIÊN GIỮA SÓI RỪNG

   Chúa Nhật hôm nay nói đến niềm hân hoan của những tâm hồn tôn thờ và đặt niềm tin nơi Thiên Chúa, sau khi đă vượt qua được những vất vả và thử thách. Bài Phúc Âm đặc biệt nói đến nhiệm vụ truyền giáo mà Thiên Chúa trao cho mỗi tín hữu chúng ta.

   Bài Đọc I (Isaia 66: 10-14): Nói đến niềm vui mừng của Dân Thiên Chúa sau cuộc lưu đầy, được trở về tái thiết lại quê hương và thành thánh Giêrusalem, được Thiên Chúa thứ tha lỗi lầm và ban muôn vàn ơn an ủi. Bài Đọc II (Galat 6: 14-18): Thánh Phaolô nhắc nhở các tín hữu hăy luôn cố gắng sống như “những con người mới” và hăy mang trong tâm hồn những h́nh ảnh khổ nạn của Chúa Giêsu trên thập giá để luôn sống b́nh an trong Chúa giữa mọi thử thách. Bài Phúc Âm (Luca 10: 1-12, 17-20): Chúa Giêsu sai thêm 72 môn đệ “đi từng hai người một đến các thành mà Chúa sẽ đến…” Chúa Giêsu cũng dặn các ông những điều phải giữ và phải làm để đối phó với những hoàn cảnh khó khăn trên bước đường truyền giáo. Khi trở về sau những ngày truyền giáo, các ông rất đỗi vui mừng v́ những thành quả thật lớn lao, Chúa Giêsu đă hướng tâm trí các ông về những niềm vui lớn hơn nữa là niềm vui được thưởng công trên Nước Chúa sau này, v́ đó là mục đích cuối cùng của mọi nỗ lực sống đức tin và truyền giáo.

   Chúng ta đều biết Chúa Giêsu đă chọn 12 tông đồ, cũng đă sai các ông đi thực tập truyền giáo (Matthêu 10: 1-16; Luca 9: 1-6). Nhưng trong Bài Phúc Âm hôm nay ghi lại việc Chúa Giêsu “lại sai 72 người khác đi trước đến các thành mà chính Chúa cũng sẽ đến”. Các nhà chú giải Thánh Kinh cho là con số 72 (hoặc 70) để chỉ công cuộc truyền giáo sau này cho các dân ngoài Do Thái, và v́ thế cánh đồng truyền giáo thật bao la và cần thật nhiều thợ gặt: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt th́ ít…”

   Công việc truyền giáo là bổn phận của mỗi tín hữu chúng ta. Cánh đồng truyền giáo thật bao la. “Lúa th́ đă chín đầy đồng” (nghĩa là đă có bao nhiêu người đă sẵn sàng đi theo Thiên Chúa); nhưng lại “thiếu thợ gặt” (nghĩa là thiếu nhiều người để giúp đỡ họ đến với Thiên Chúa và đi theo Thiên Chúa). V́ vậy, mỗi tín hữu chúng ta đều có bổn phận làm thợ gặt trên cánh đồng truyền giáo của Thiên Chúa bằng cách này hay cách khác tùy theo hoàn cảnh. Đó là việc Tông Đồ Giáo Dân mà mỗi tín hữu chúng ta phải chu toàn.

   Trên con đường truyền giáo, chúng ta thường phải đối phó với nhiều khó khăn, nhiều khi vượt quá khả năng của chúng ta, nên chúng ta cần phải cầu nguyện nhiều; chúng ta phải nỗ lực, nhưng kết quả là do Ơn Thánh Chúa. “Nếu mà Thiên Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công!...”(Thánh Vịnh 127).

   Hơn nữa, chúng ta cũng luôn gặp phải những chống đối, thù ghét và mưu mô hiểm độc của thế gian, nhất là của các “Ngôn Sứ Giả” (Matthêu 7: 15); đặc biệt nguy hiểm hơn cả là ‘những sói dữ đột nhập vào hàng ngũ của chúng ta...” (Công Vụ 20: 29; 1Gioan 2: 19); v́ thế, Chúa Giêsu bảo các Tông đồ và mỗi người chúng ta phải coi chừng: “Thày sai các con đi  như chiên giữa bầy sói!” Chiên làm sao có thể đương đầu với sói dữ! Chúa Giês lại bảo chúng ta: Hăy khôn ngoan như con rắn, và đơn sơ như chim bồ câu! Có Thiên Chúa phù trợ, chúng ta vẫn có thể vượt thắng tất cả! Giáo Hội Thiên Chúa mọi thời và mọi nơi luôn bị bách hại thảm khốc cách này hay cách khác; nhưng Thiên Chúa vẫn giúp Giáo Hội vượt qua tất cả. Các Hoàng đế Rôma đă bách hại tàn nhẫn Giáo Hội lúc ban đầu. Các Giáo Hội ở Việt Nam, Trung Hoa, Nhật Bản, Phi Châu… cũng đều đă bị bách hại tàn khốc ngay từ lúc ban đầu. Nhưng thời gian qua đi, các triều đại Vua Chúa đó đều đă qua đi hết, nhưng Giáo Hội Thiên Chúa vẫn tồn tại và phát triển.

   Chế độ Cộng Sản vô thần cũng tưởng sẽ tiêu diệt dễ dàng Đạo Thánh Chúa, nhưng rồi chế độ đó cũng đă tan ră dần dần, c̣n Giáo Hội Thiên Chúa lại vẫn tồn tại và phát triển. Thiên Chúa vẫn ở cùng Giáo Hội (Matcô 16:20; Matthêu 28:20). Thánh Thần Thiên Chúa luôn thánh hóa và ǵn giữ Giáo Hội vượt qua mọi thử thách. Đừng sợ! Đừng la hoảng! Đừng trách cứ lẫn nhau! V́ Thánh Phaolô đă bảo chúng ta trong thư Galat (5: 15): ANH EM HĂY COI CHỪNG, NẾU ANH EM CẮN XÉ LẪN NHAU LÀ ANH EM TỰ TIÊU DIỆT LẪN NHAU ĐÓ!

   Xin cùng hiệp lời cầu nguyện chung cho nhau, cho toàn thể Giáo Hội, cách riêng cho các nơi đang bị bách hại, cho Quê Hương và Giáo Hội Việt Nam.

   Lm Trần Đức Phương