Lời Chúa Hàng Tuần

Ngày 2 tháng 5 năm 2010

Chúa Nhật 5 Phục Sinh - ĐẠO T̀NH YÊU = THIÊN CHÚA LÀ T̀NH YÊU

Dien Dan Giao Dan 

   Quí vị đang nghe TẠ ƠN VÀ TÔN VINH CHÚA của Vũ Đức Nghiêm & Nguyễn Lư (Vũ Khanh hát)

 T̀NH YÊU

   Chủ điểm Chúa Nhật hôm nay nói về T́nh Yêu. Nói đến T́nh yêu, chúng ta nhớ đến câu nói “T́nh Yêu mạnh hơn sự chết” hay câu “Yêu Thương là giữ trọn lề luật”. T́nh Yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa (1 Gioan 4: 7) T́nh yêu chân thật chỉ có một, nhưng được thể hiện dưới nhiều h́nh thức khác nhau: Như t́nh yêu nam nữ đưa đến đời sống hôn nhân để thành lập gia đ́nh và sinh con cái; t́nh yêu cha mẹ để yêu thương, nuôi dưỡng và giáo dục con cái nên người; t́nh yêu gia đ́nh giữa những người trong gia đ́nh cùng yêu thương và chung tay xây dựng gia đ́nh; t́nh yêu tổ quốc để xây dựng và bảo vệ quê hương đất nước của ḿnh; t́nh yêu nhân loại giữa mọi người không phân biệt màu da, chủng tộc, tiếng nói, tôn giáo… trong gia đ́nh nhân loại.

   Bài Đọc I (Công Vụ Tông Đồ 14: 21 - 27) ghi lại những công việc truyền giáo tốt đẹp Thánh Phaolô và Barnaba đă thực hiện được nhờ ơn Thiên Chúa: nhiều người vui mừng gia nhập Đạo Thánh Chúa, các ông thành lập các Giáo Đoàn, đặt các vị niên trưởng để coi sóc, rồi tiếp tục di chuyển đến các nơi khác để rao giảng.

   Bài Đọc II (Khải Huyền 21: 1 - 5) diễn tả những biến đổi và phát triển của Hội Thánh Chúa sau những thử thách, bách hại: Thiên Chúa đổi mới mọi sự, lau khô các giọt nước mắt. Mọi sự việc cũ đă qua đi và Giáo Hội được hưởng một thời kỳ thịnh vượng: “Một Trời Mới Đất Mới” chuẩn bị cho cuộc đời sau.

   Bài Phúc Âm (Gioan 13: 31 - 35) ghi lại những lời tâm t́nh Chúa Giêsu chia sẻ với các Tông Đồ, sau khi Giuđa đă ra đi khỏi pḥng tiệc để t́m những người đi bắt Chúa Giêsu để nộp Chúa. Vào giờ phút thiêng liêng cuối cùng, Chúa Giêsu đă khuyên nhủ các Tông đồ là hăy thương yêu nhau: “Như Thầy đă thương yêu anh em, anh em hăy thương yêu nhau!”  Do sự đoàn kết thương yêu mà mọi người sẽ nhận ra các ông là môn đệ của Chúa.

   Khi đọc Phúc Âm theo Thánh Gioan từ chương 13 đến chương 17, chúng ta thấy Thánh Gioan đă ghi lại những lời rất tâm t́nh của Chúa Giêsu đă nói với các Tông Đồ trong “Bữa Ăn Cuối Cùng (Bữa Tiệc Ly) trước khi Chúa Giêsu đi nộp ḿnh chịu nạn chịu chết để chuộc tội nhân loại. Chúa Giêsu đă nhấn mạnh đến t́nh yêu thương giữa các Tông Đồ và Chúa Giêsu đă cầu nguyện với Thiên Chúa Cha cho các Tông đồ luôn “Hiệp Nhất Nên Một”, căn dặn các ông yêu thương và phục vụ lẫn nhau, và yêu thương phục vụ mọi người, noi gương Chúa Giêsu. Chính Chúa Giêsu đă cúi xuống rửa chân cho các ông trước bữa ăn để làm gương thực hành: “Thầy đă làm gương cho các con, để các con cũng làm như Thầy đă làm cho các con” (Gioan 13: 15)

   Thánh Gioan định nghĩa “Thiên Chúa là T́nh Yêu” (1 Gioan 4: 8)

   V́ yêu thương, Thiên Chúa đă dựng nên con người theo h́nh ảnh Thiên Chúa, và dựng nên vũ trụ cùng ‘muôn loài, muôn vật’ để phục vụ con người. T́nh yêu đă kết hiệp hai người Nam (Adong), Nữ (Evà) thuở ban đầu để chia sẻ đời sống với nhau, sinh con cái và phát triển thành gia đ́nh (gia đ́nh ruột thịt) và mở rộng thành gia đ́nh nhân loại. Mọi người đều là con cái của Thiên Chúa là Cha, là Đấng đă dựng nên mọi người.

   Chính v́ t́nh yêu mà khi con người sa ngă phạm tội, “Ngôi Hai Thiên Chúa đă xuống thế làm người và ở giữa chúng ta” (Gioan 1: 14) để rao giảng Phúc Âm T́nh Thương, và chịu khổ nạn, chịu chết để đền tội nhân loại. Trong các bài giảng, Chúa Giêsu đă dùng các dụ ngôn để diễn tả cho chúng ta biết t́nh yêu Thiên Chúa đối với con người thật bao la, thật sâu xa như thế nào; và Thiên Chúa cũng kêu gọi chúng ta hăy thương yêu nhau và đem t́nh yêu của Thiên Chúa đến cho mọi người (Luca 6: 36 - 38), kể cả những người đă trót sa ngă phạm tội (Luca 5: 29 - 32), kể cả những người ‘thù ghét chúng ta’ (Luca 6: 27 - 35). Đó là một “Giới Răn Mới” như Chúa Giêsu nói trong bài Phúc Âm hôm nay (Gioan 13: 31 - 35). Chính t́nh yêu thương nhau biểu hiện được ai là môn đệ chân thật của Chúa: “Căn cứ vào điều này mà người ta nhận ra các con là môn đệ của Ta: Đó là các con thương yêu nhau”.

   Đọc sách Công Vụ Tông Đồ, chúng ta thấy các tín hữu đầu tiên đă thực sự sống trong cộng đồng t́nh thương, biết cùng nhau cầu nguyện, chia sẻ của cải, và đặc biệt nâng đỡ các “cô nhi qủa phụ”, các người nghèo khổ (Công Vụ Tông Đồ 2: 42 - 47; 4: 32 - 36)

   Trong Thánh Lễ hôm nay, chúng ta hăy cầu xin Thiên Chúa cho chúng ta biết noi gương các Tín Hữu thuở ban đầu, luôn biết chấp nhận nhau, yêu thương tha thứ cho nhau, và đem t́nh yêu của Thiên Chúa đến cho mọi người, nhất là những người nghèo khổ, những ‘cô nhi quả phụ’ để chúng ta trở nên các môn đệ thực sự của Thiên Chúa.

Đâu có t́nh yêu thương, ở đấy có Đức Chúa Trời;

Đâu có ḷng từ bi, ở đấy có ân sủng Người;

Đâu có t́nh Bác Ái, th́ Chúa chúc lành không ngơi,

Đâu ư hợp tâm đầu, ở đấy chứa chan niềm vui!

(Vinh Hạnh: Thánh ca “Đâu Có T́nh Yêu Thương”)

 

    Linh Mục Anphong Trần Đức Phương