|
Có người, khi nghe đề
cập đến những vấn đề liên quan
tới Việt Nam, nhất là những chuyện
xấu xa của chế độ Cộng Sản, thường
giẫy nẫy lên mà rằng: "Tôi không thích nói
chuyện chính trị". Cũng có người, khi
thấy đồng hương đi biểu t́nh
chống Cộng, thường bỉu môi: "Tôi không
thích những người làm chuyện chính trị".
Thưa bạn!
Nếu tôi bảo: "Chính suy nghĩ đó đă
nhuộm đỏ miền Nam, và cũng chính phát
biểu đó, đă chẳng những nuôi dưỡng
chế độ CS, mà c̣n tạo điều kiện
cho CS tḥ cánh tay ra hải ngoại, quấy phá Cộng
đồng người Việt tỵ nạn".
Chắc chắn bạn sẽ không bao giờ tin tôi, chưa
nói là bạn sẽ trút lên đầu tôi những
lời lẽ không đẹp, bẩn thỉu nhất,
có khi không chữ nghĩa t́m thấy trong từ điển.
Nầy nhé! Bạn
theo tôi một thoáng trở về quá khứ. Bạn
phải đồng ư với tôi một điều.
Miền Nam được Thế giới Tự Do -
đứng đầu là Mỹ - chọn làm tiền
đồn chống Cộng, ngăn chặn hiểm
họa CS đang bành trướng khắp vùng Đông
Nam Á. Đó là cuộc chiến tranh "ư thức
hệ".
Phía Miền Bắc, CS lấy chính trị làm
đầu (Đảng lảnh đạo), và tuân theo
sách lược chính trị của CS Quốc Tế.
Trong Nam, "ư thức Quốc gia", chỉ là
một ư niệm trừu tượng, không có lư
luận khoa học, không được hệ
thống hoá, không thể đương đầu
nỗi với lư thuyết "CS". Đệ
Nhất Cộng Hoà đă nghĩ ra đối sách,
với học thuyết "nhân vị", tiếc
rằng chưa hoàn chỉnh và không đủ sức
thuyết phục nhân dân, trong công cuộc đấu
tranh chính trị với CS.
Miền Bắc có Liên Sô và Trung Cộng
hổ trợ đắc lực trên mọi phương
diện, v́ có chung lư tưởng Quốc tế vô
sản. Miền Nam , Mỹ hổ trợ về quân
sự là chính. Về chiến tranh chính trị,
phải nhờ Đài Loan cố vấn. Thực
chất, có lư thuyết, mà không có phương
tiện thực hành, có cũng như không. Nước
Mỹ là một nước "Tư bản",
chuyện đối kháng với Cộng Sản, là
chuyện đương nhiên. Chính phủ Mỹ, không
cần đến Chiến tranh Chính trị, để
tranh thủ nhân dân. Họ chỉ có "Tâm lư
chiến", mục đích phục vụ và nâng cao
tinh thần, sức chiến đấu của binh sĩ.
Mỹ đem mô h́nh của ḿnh đến miền Nam
và chỉ yễm trợ cho Tâm Lư Chiến. Hoàn toàn không
quan tâm đến chính trị và cũng chẳng cung
cấp bất cứ phương tiện nào để
đấu tranh chính trị.
Điều dễ nhận thấy
nhất là trong tổ chức Quân Đội: CS
Bắc Việt đặt chính trị trên cả tác
chiến. Chính Ủy có quyền uy tối thượng.
Trong khi đó, Quân đội miền Nam đặt chính
trị vào nhiệm vụ thứ yếu, là phó, là Ban
5, không chút thực quyền. Kết quả
Bạn thấy đó, miền Nam thất thủ
tại chính trường Mỹ. Người dân
Mỹ chỉ thấy ảnh tướng Loan bắn vào
đầu một tên Cộng Sản, mà không thấy
hàng vạn nhân dân Miền Nam chết thê thảm
v́ Việt Cộng bằng mọi h́nh thức: đấu
tố, đấp mô, phá cầu, đặt ḿn, pháo kích
bừa băi. tấn công… Nhân dân Mỹ chỉ
biết vụ Mỹ Lai, mà không hề biết Huế
với những mồ chôn tập thể Tết
Mậu Thân. Người dân Mỹ chỉ biết cái
gọi là Mặt trận giải phóng miền Nam ,
chứ không hề thấy hàng hàng lớp lớp
những sư đoàn chính qui Bắc Việt xâm
nhập miền Nam … Thưa bạn. Phải chúng
ta thua v́ chính trị không bạn?
Bây giờ,
trở lại thực tại bạn nhé! Xin nhắc
một điều. VN là một nước Xă
Hội Chủ Nghĩa (xác định đi theo
một Chủ nghĩa là khẳng định
đường lối chính trị đó bạn!),
do Đảng lănh đạo (Đảng không là tổ
chức chính trị th́ là ǵ, hở bạn?.
Điều 4 Hiến Pháp của họ có ghi rơ, bạn
có thể tham khảo thêm). Hỏi Bạn một
câu : Nếu Bạn hợp tác với VNCS, có phải
bạn chấp nhận những điều nêu
trên không? Nhắc thêm cho bạn một chi
tiết, CS có khẩu hiệu: "Yêu nước
là yêu Xă Hội Chủ Nghĩa". Họ gài bạn
đấy!
Họ khêu gợi ḷng yêu nước của
Bạn, dụ dỗ Bạn hợp tác và cuối
cùng gán cho Bạn cái lập trường chính
trị, Bạn không muốn cũng không được.
Nếu Bạn cố cải chầy cải cối
, là Bạn chỉ đem tài năng và chất xám
phục vụ Tổ quốc, chứ không màng chính
trị, tôi nhắc Bạn nhớ câu: "Hồng hơn
Chuyên". Cộng sản đặt nặng chính
trị hơn chuyên môn, bạn ạ!
Vẫn chưa
tin ư? Bạn cứ phạm tội h́nh sự đi,
Bạn sẽ được xét xử tại Toà
án, và có ngày về. C̣n nếu Bạn dính
dấp đến chính trị, đoan chắc
Bạn sẽ bị "cải tạo" trong tù,
vô hạn định. Có lần, nếu Bạn có
theo dơi thời sự, chắc Bạn biết
sự kiện một chiếc tàu y tế bị
cấm nhập bến ở VN? Ngay cả hoạt
động chuyên môn phục vụ nhân đạo
cũng phải chào thua "phục vụ chính
trị".
Cũng chả
cần bạn cộng tác, tiếp tay với họ,
bạn chỉ làm thinh, làm ngơ trước
các hoạt động của họ; Bạn đă
đồng loả và tự bày tỏ lập trường
thân Cộng rồi. Đôi
khi những hành động tưởng như vô t́nh,
làm theo "feeling" của ḿnh. Bạn lại
gây ảnh hưởng tai hại cho người khác
trong công cuộc chống Cộng. Cái đó gọi
là "thiếu ư thức chính trị", là "vô
t́nh hại bạn", là "đâm sau lưng chiến
sĩ".
Có hai sự kiện " nhạy cảm"
mà cộng đồng người Việt hải
ngoại vô cùng "bức xúc" (xin lỗi v́
dùng chữ của CS). Sự kiện thứ
nhất là "các nghệ sĩ VN qua". Sự
kiện thứ hai là "các nhà từ thiện về".
Nửa ư kiến ủng hộ, nửa chống đối..
Có quá nhiều phân tích về hai sự kiện
nầy, ở đây, tôi chỉ nh́n qua khía
cạnh chính trị.
Bạn ái
mộ một nghệ sĩ, tặng hoa, chụp
ảnh lưu niệm. Bạn nghỉ sao, nếu
bức ảnh đó được guồng máy tuyên
truyền khổng lồ của Cộng Sản
minh họa trong chiến dịch lừa dối nhân dân,
rằng th́ là: "Việt kiều niềm nở
đón tiếp các nghệ sĩ từ trong nước
qua, trong tinh thần Hoà Hợp Hoà Giải Dân
Tộc"? Bạn vô t́nh làm hại các cá nhân và
tổ chức đối kháng rồi bạn
biết không? Một hành động nhỏ và "mua
vui trong chốc lát" của Bạn đă gây tác
hại lớn và lâu dài. Tuy nhiên, nếu có ư thức
chính trị, chỉ cần Buổi văn nghệ
đó, có nền là cờ vàng của chúng ta, ta có
thể hoá giải được mọi âm mưu
thâm độc của CS, tha hồ bạn chụp
hàng ngh́n tấm ảnh lưu niệm mà không
bị ai lợi dụng và cũng không hại ai
cả.
Vấn
đề thứ hai là công tác từ thiện tại
VN, tôi không chống đối, dù thâm tâm tôi
vẫn nghĩ, tại sao lại phải giúp nhà nước
CS, lo chuyện an sinh xă hội, để họ
tham nhũng, để họ làm giàu, để họ củng
cố phương tiện tuyên truyền tḥ tay
đánh phá cộng đồng (như các chưong tŕnh
Duyên Dáng VN tiêu pha hàng triệu đô la, chương
tŕnh vệ tinh truyền h́nh VTV4…). Tôi cũng suy nghĩ,
thật sự ở VN không chỉ có các nhóm người
được giúp đỡ là bất hạnh, mà
hầu như - trừ Đảng ra - toàn dân
đều bất hạnh và cần được
giúp đỡ. Nhưng thôi, tôi nh́n sự
kiện trên dây, qua gốc độ ư thức chính
trị. Giả dụ mà các cơ quan từ
thiện nầy treo được tấm bảng : "Tổ chức nầy
của Việt kiều… tặng", cho mọi người cùng thấy và cùng
hiểu là chính Việt kiều chứ không phải
Việt Cộng giúp đỡ họ, th́ hay biết
mấy.
Nếu không
làm vậy, việc từ thiện sẽ bị
Cộng Sản lợi dụng và tuyên truyền
lếu láo: "Đảng đă vận động
được khúc ruột xa ngh́n dặm về gíup
Đảng, giúp dân". Cướp công, cướp
của là nghề của họ. Bạn chịu khó
lật lại trang sử của Đảng, Bạn
sẽ thấy họ rất thành công trong việc
cướp công kháng chiến, cướp chính
quyền, và năm 75 họ cướp cả
miền Nam. "Cứu cánh biện minh cho phương
tiện" là kim chỉ nam cho họ, Từ
lời nói đến việc làm, họ dùng
mọi phương cách dù tà đạo, xảo
trá, gian ác và dă man đến đâu… miễn
sao đạt được thắng lợi, đạt
được mục đích yêu cầu của
họ. Câu nó́ của Cựu Tổng Thống
Thiệu: "Đừng nghe những ǵ CS nói, mà hăy
nh́n kỹ những ǵ CS làm", chỉ phản
ánh một khía cạnh dối trá, chưa nói
hết bản chất của CS là ác độc và
tàn nhẫn.
Thưa Bạn.
Nếu bạn qua Mỹ v́ lư do kinh tế, tôi chúc
bạn đạt được giấc mơ của
Bạn. Dĩ nhiên, muốn thành công trên đất
Mỹ, bạn phải ḥa nhập vào xă hội Mỹ.
Người Mỹ rất thích làm việc thiện
nguyện.
Họ khuyến khích, tạo điều
kiện cho mọi người làm chuyện thiện
nguyện, ngoài mục đích san sẻ bớt gánh
nặng cho Chính Phủ, nó c̣n mang giá trị đạo
đức, khi quan tâm đến tha nhân. Tôi tin chắc
Bạn sẽ tiếp thu được đức tính
nầy của người Mỹ. Cho dù Bạn không thích
chính trị. Cho dù Bạn không thích nhận ḿnh là
người Việt. Bạn cũng có thể thể hiện
việc thiện nguyện cho một cộng đồng
tỵ nạn khốn khổ, tuy sống an b́nh nơi
miền đất hứa, mà ḷng vẫn canh cánh
về đồng bào và quê hương ngh́n trùng xa cách.
Chuyện
thiện nguyện rất đơn giản. "Ḿnh
không giúp ích ǵ cho cộng đồng, th́ cũng không
làm ǵ phương hại cho cộng đồng, không
làm đồng hương phiền ḷng, nản ḷng".
Bạn không thích chuyện chính trị, mà phê phán ư
thức chính trị của người khác, mặc
nhiên, bạn đă đứng vào phe chính trị
đối nghịch. Bạn hăy làm một chuyện
thiện nguyện trên b́nh diện tinh thần là
"giữ im lặng" trước công cuộc
chống Cộng của người khác. Bạn đă
không ủng hộ th́ cũng xin đừng biểu
tỏ thái độ hoặc ngôn ngữ chống báng.
Được vậy, bạn gián tiếp giúp đỡ
thiện nguyện cho cộng đồng rồi đó!
Thực ra, nếu Bạn qua đây theo diện
tỵ nạn chính trị một cách trực tiếp,
hay chính trị, gắn liền vào cuộc đời
của người tỵ nạn chính trị. Cho
dù bạn muốn nhận hay không muốn nhận.
Lại nữa, nếu bạn là một "con người"
đúng nghĩa, Bạn phải mang trong người
bổn phận và trách nhiệm với vợ…v..v.. Là một
thành viên của cộng đồng, bạn không
thể trốn tránh bổn phận và trách nhiệm
trước Cộng Đồng. Xa hơn nữa,
là một người dân, Bạn phải có bổn
phận với dân tộc và nghĩa vụ với
quốc gia.
Chúng ta đang sống trong một xứ
sở Tự Do. Bạn có quyền tự do "không
thích chính trị". Tôi xoá bỏ tư tưởng
không tốt trong đầu, khi cho rằng Bạn không
thích chuyện chính trị chỉ v́ Bạn sợ
đường về quê hương của Bạn
gặp trở ngại với CS. Tôi nghỉ đơn
thuần, chỉ v́ Bạn muốn ung dung tự
toại, thụ hưởng thành quả mà
bạn đạt được trên đất khách quê
người.
Tôi cũng chẳng có ư nghỉ là
bạn phải có bổn phận và trách nhiệm
ǵ với cộng đồng. Tôi chỉ xin Bạn làm
thêm một việc thiện nguyện thứ hai,
cụ thể là xa lánh các văn hoá phẩm độc
hại của CS, các cơ sở giao du với CS, các
cửa hàng, chợ búa bán hàng CS. Bảo đảm trăm
phần trăm với Bạn, không có cái ǵ liên
hệ với CS mà không mang chất chính trị
trong đó.
Lấy một ví dụ nhỏ thật
nhỏ, trong các phim truyện VN, thế nào bạn
cũng có dịp nh́n lá cờ máu, nh́n h́nh tượng "ảo"
ông công an thật dễ thương dễ mến!… Chính
trị chỗ đó, đó bạn !
Bạn không thích chính trị, tốt nhất
là đừng xem, đừng thưởng thức,
đừng tiêu thụ, đừng phổ
biến những ǵ dính dấp với CS. Được
vậy, Bạn mới công tâm, mới "fair"
với tôn chỉ "không thích chính trị"
của bạn
. Chắc là việc nầy không khó và
cũng chẳng ảnh hưởng ǵ không tốt đến
cá nhân bạn, phải không bạn? Chân thành cám
ơn Bạn chịu khó đọc những ḍng
nầy.
Chào Bạn.
Nguyên
Sang
Thư
gửi bạn trẻ:
LÁ CỜ VÀNG VIỆT NAM (Bùi Xuân
Quang)
|