Đâu Là Sự Thật (Đặng Xuân Khánh - sinh viên trẻ)

   

Thắc mắc về lịch sử của một sinh viên: Đâu Là Sự Thật ?

Đặng Xuân Khánh (Sinh viên trẻ đang sống trong ḷng quê hương VNXHCN)


   Giới trẻ chúng tôi, thành phần lớn lên sau chiến tranh không hiểu biết lư do tại sao đă có cuộc chiến Đông Dương lần thứ 2 (1954-1975), mà báo chí ngoại quốc thường gọi là chiến tranh Việt Nam (Vietnam War) ?

   Chúng tôi đă được học tập dưới hệ thống nhà trường xă hội chủ nghĩa (XHCN) về lư do tại sao có cuộc chiến tranh Việt Nam qua những cụm từ như “chế độ khát máu Mỹ-Diệm”,  “Miền Nam bị Mỹ, nguỵ ḱm kẹp”,  “đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào”,  “ách thống trị thực dân kiểu mới của Mỹ”,  “giải phóng miền Nam” v.v…

   Nhưng ngày nay, với sự phổ biến của công nghệ thông tin, chúng tôi đă biết nhiều hơn trước. Về lư do tại sao đă có và do ai gây ra cuộc chiến Việt Nam 1954-1975, hoàn toàn không phải như chúng tôi đă được tuyên truyền trong nhà trường.

   Tuy nhiên, chúng tôi cũng c̣n vài thắc mắc rất đơn giản. Kính mong các bác, các chú, là những người đă và đang phục vụ cho đảng và nhà nước Việt Nam và những người vẫn khư khư cho rằng chiến tranh Việt Nam là cần thiết để “giải phóng Miền Nam” thoát khỏi sự “ḱm kẹp của Mỹ, Ngụy” v.v… xin giải thích giùm:

   1. Năm 1954, sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Hiệp định Geneve đă được kư kết ngày 27/10/1954 chấm dứt chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất. Trong thời gian chủ tịch Hồ Chí Minh (HCM) lănh đạo chính quyền Miền Bắc, tại sao 1 triệu người Miền Bắc đă phải lên tàu đua nhau bỏ chạy vào Miền Nam để cho “Mỹ - Diệm ḱm kẹp” mà không ở lại cùng nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà và chủ tịch HCM ?  Số 1 triệu người này có thể c̣n nhiều hơn, nếu nhà nước không dùng bạo lực ngăn chặn, không cho họ ra đi! Tại sao ngoại trừ một số các cán bộ đảng viên cộng sản (CS) tập kết ra Bắc, người dân Miền Nam lại không đua nhau chạy ra Bắc theo chế độ CS của chủ tịch HCM, mà tuyệt đại đa số cứ nhất quyết ở lại cho “Mỹ - Diệm ḱm kẹp” ?  Theo hiệp định Geneve th́ lúc đó mọi người được hoàn toàn tự do lựa chọn đi ra Miền Bắc hay ở lại Miền Nam cơ mà ?

   2. Tại sao hồi c̣n chiến tranh Việt Nam (trước 30/4/1975), mỗi khi có giao tranh giữa quân đội Miền Nam (VNCH) và bộ đội “giải phóng” th́ dân chúng đều chạy về phía có lính Miền Nam trú đóng, chứ không chạy về phía bộ đội “giải phóng”? Nếu dân Miền Nam bị “Mỹ, Ngụy ḱm kẹp”, cần phải được “giải phóng”, th́ lẽ ra họ phải hồ hởi mà chạy về phía các “đồng chí bộ đội”, tay bắt mặt mừng và cám ơn “được giải phóng”, chứ sao lại bồng bế nhau mà chạy trối chết để xa lánh các “đồng chí” ấy ?  Đua nhau chạy vế phía có lính Miền Nam để tiếp tục bị “ḱm kẹp”, không lẽ họ ngu đần đến nỗi chỉ thích bị “Mỹ, Ngụy ḱm kẹp” chứ không muốn được “giải phóng” à ?

   3. Năm 1975, sau khi chiến tranh chấm dứt, “bộ đội giải phóng” chiếm toàn bộ Miền Nam, đất nước thống nhất, Mỹ đă cút, Ngụy đă nhào. Tại sao dân Miền Nam lại lũ lượt trốn chạy ra đi, bất chấp nguy hiểm, băo tố, cá mập, hải tặc mà vượt Biển Đông; bất chấp các băi ḿn, hay bị Khơ-me Đỏ chặt đầu; để bằng đường bộ băng qua Campuchia sang Thái Lan?

   Theo ước tính của các cơ quan truyền thông, thông tin quốc tế th́ hơn 1 triệu người đă đi bằng h́nh thức này (http://archives. cbc.ca/id- 1-69-324/ l...ty/boat_ people).

   Chúng tôi đă được học tập là “Mỹ- Diệm đă ban hành đạo luật 10/59 tố Cộng, diệt Cộng, lê máy chém đi khắp Miền Nam”, nào là “bè lũ tay sai quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu”, nào là “ghi khắc tội ác dă man của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai”.v.v… Khi học xong, đọc hay nghe những ḍng chữ như thế, th́ chúng tôi nghĩ, chắc hẳn chế độ ở Miền Nam dù với ông Diệm hay ông Thiệu th́ cũng tàn ác kinh khủng lắm, thế nhưng tại sao lại suốt từ 1954 cho thời điểm ngày “giải phóng” 30/4/1975, suốt 20 năm trời, không hề có hiện tượng người dân Miền Nam từ bỏ, trốn khỏi Miền Nam để xuống tầu đi vượt biên ? Thay v́ đến khi bộ đội ta từ Miền Bắc vào Nam “giải phóng”, lẽ ra phải ở lại mừng vui, th́ họ lại kéo nhau ra đi là thế nào ?  Thế th́ có tréo cẳng ngỗng không ?  Tại sao hàng ngàn dân Miền Bắc, nhất là từ Hải Pḥng, đă có kinh nghiệm sống dưới sự lănh đạo của Bác và Đảng hơn 20 năm, cũng bỏ Miền Bắc XHCN, vượt vịnh Bắc Bộ sang Hồng Kông mong có cơ hội được sống với thế giới tư bản, chứ nhất định không ở lại Miền Bắc XHCN “tươi đẹp” ?

   4. Năm 2005, sau khi hoà b́nh đă về trên quê hương được 30 năm, đảng CS đă lănh đạo đất nước được 50 năm, (Chính Quyền Sài G̣n chỉ lănh đạo Miền Nam có 20 năm thôi, 1954-1975), th́ tại sao dân chúng vẫn c̣n lũ lượt t́m cách rủ nhau ra đi. Trai th́ đi lao động cho nước ngoài, rồi t́m cách trốn ở lại, gái th́ cắn răng chịu đựng tủi nhục lấy toàn đàn ông (già cả, tàn tật, hết thời…) của Đài Loan, Singapore, Đại Hàn, để có cơ hội thoát khỏi Việt Nam ?  Tại sao du học sinh, thành phần gọi là tương lai của đất nước vẫn luôn t́m mọi cách (ngay cả khi chưa học xong) để ở lại nước ngoài, như lập hôn thú (giả có, mà thật cũng có) với người Việt Hải Ngoại, chứ nhất định không chịu trở về Việt Nam ?

   5. Những năm gần nay, những người Việt trước đây đă trốn đi vượt biên, chạy theo để “bám gót đế quốc”, là “rác rưởi trôi dạt về bên kia bờ đại dương”, là “thành phần phản động”, là “những kẻ ăn bơ thừa, sữa cặn” như nhà nước Việt Nam vẫn từng đă nói. Nay được chào đón hoan nghênh trở về Việt Nam làm ăn sinh sống và được gọi là “Việt Kiều yêu nước”, “khúc ruột ngàn dặm” ?  Có đúng họ “yêu nước” không ?  Tai sao họ không dám từ bỏ hoàn toàn quốc tịch Mỹ, Pháp, Canada, Úc, xé bỏ hộ chiếu nước ngoài và xin nhập lại quốc tịch Việt Nam và vĩnh viễn làm công dân nước Cộng Hoà XHCN Việt Nam ?

   6. Trong bộ môn Lịch Sử chương tŕnh Lớp 12, chúng tôi được giảng dạy rằng: “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” thành lập ngày 20/12/1960 với mục tiêu “đấu tranh chống quân xâm lược Mỹ và chính quyền tay sai, nhằm giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước”. Theo như chúng tôi t́m hiểu, năm 1961 khi Ngô Đ́nh Diệm kư Hiệp Ước quân sự với Mỹ, th́ Miền Nam lúc ấy chỉ có các cố vấn Mỹ và một ít quân mang tính yểm trợ (US Support Troopes) với nhiệm vụ chính là xây dựng phi trường, cầu cống, đường xá… Mỹ chỉ bắt đầu đưa lính vào Miền Nam từ năm 1965, sau khi lật đổ và giết chết Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm do cương quyết từ chối không cho Mỹ trực tiếp can thiệp quân sự. Quân Mỹ thực sự đổ quân vào Miền Nam sau sự kiện Vịnh Bắc Bộ năm 1964. Vậy th́ vào thời điểm 20/12/1960, làm ǵ có bóng dáng lính Mỹ nào ở Miền Nam ?  Làm ǵ đă có ai xâm lược mà chống ?  Các bác, các chú chống ai, chống cái ǵ vào năm 1960 ?

     Đặng Xuân Khánh

Ngày 23-09-2009, giờ 05:59

 

Chân Tướng Hồ Chí Minh (Nguyễn Mạnh Thường - sưu tầm)

 

   

   Lịch sử sẽ phải viết về Chân Tướng nhà lănh tụ Đảng Cộng Sản Việt Nam, ông Hồ Chí Minh, tự Nguyễn Ái Quốc, Nguyễn Tất Thành, bút hiêu Trần Dân Tiên như sau: "Tâm địa gian hùng, xảo quyệt, độc ác, tàn bạo, phản trắc, vong ân. Nói và làm không đi đôi lại c̣n trái ngược:

   1. Nói chuyện đạo đức, làm chuyện vô đạo.

   2. Nói đấu tranh giành Chủ Quyền cho đất nước, lại biến đất nước thành Chư Hầu của thực dân Đỏ (Cộng Sản Quốc Tế) c̣n tàn ác hơn vạn lần thực dân Pháp.

   3. Nói Độc Lập th́ lại đem cả nước làm nô lệ cho Cộng Sản Trung Quốc và Liên Sô.

   4. Nói Tự Do th́ lại trói cột mọi mặt sinh hoạt của người dân từ kinh tế, tư tưởng cho đến tín ngưỡng, văn hoá.

   5. Nói Hạnh Phúc Ấm No th́ đầy đoạ, tù đầy, nghèo đói, lạc hậu, bần cùng hóa dân tộc.

   6. Nói Đoàn Kết lại khai trừ, thủ tiêu các đảng phái quốc gia yêu nước để độc tôn một đảng cộng sản duy nhất.

   7. Nói Thương Dân lại giết hại hàng triệu người vô tội, trong khi làm Cải Cách Ruộng Đất, Cải Tạo Tư Sản, Chỉnh Huấn Chỉnh Quân, Cách Mạng Văn Hoá, Xét Lại Chống Đảng...

   8. Nói khoan hồng, ḥa hơp ḥa giải lại vu khống, dối trá, tra tấn, bỏ tù, tẩy năo cho đến tàn hơi kiệt sức."

    Trong Lịch Sử Việt Nam cũng có những người phản quốc, bán nước cho ngoại bang, nhưng xét kỹ hành động th́ không có ai nặng tội với Quê Hương Dân Tộc bằng ông Hồ Chí Minh. Đất nước chúng ta quả là bất hạnh v́ đă sinh ra Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam.

 

 

Nhấn vào   Phim tài liệu: "Sự Thật Về Hồ Chí Minh"

 

 Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam:

có công lư và hoà b́nh, có dân chủ và tự do,

không c̣n bất công và gian dối.