Ấn Độ: CÁCH MẠNG TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẤT (Chu Văn)

Dien Dan Giao Dan    

Quí vị đang nghe LÂU ĐÀI T̀NH ÁI của Trần Thiện Thanh (Song Ca)

 

Cách mạng từ những điều nhỏ nhứt: đây là đề tài của chuyện tử tế tuần này của chúng tôi...

Kính thưa quư vị, các bạn thân mến. Trong bài viết có tựa đề "Câu chuyện cái cầu", được phổ biến trên nhiều trang mạng trong và ngoài nước, tác giả Trần B́nh Nam có nói đến một cuộc cách mạng mà người phụ nữ Ấn độ đang thực hiện. Cái cầu mà tác giả muốn nói đến ở đây không phải là cái cầu bắc qua một ḍng sông, mà là cái cầu tiêu trong nhà.

Theo tác giả, trong những năm gần đây, Ấn Độ phát triển nhanh và người phụ nữ Ấn Độ có một đ̣i hỏi. Họ đ̣i hỏi một điều rất đơn giản: đó là cần phải có một cái cầu tiêu trong nhà. Thanh niên Ấn muốn lấy vợ cần phải có một cái nhà có pḥng vệ sinh tươm tất. Nếu muốn cuới vợ cho con th́ bố mẹ phải có nhà có cầu tiêu. Nếu không th́ đừng ḥng.

Người phụ nữ Ấn Độ đă chán cái thời dùng cầu tiêu công cọng và tắm ngoài sông hay suối. Trước đây 10 năm, khỏang 665 triệu, tức nửa dân số Ấn Độ không có cầu tiêu riêng trong nhà.

Với tiến bộ về vật chất và phong trào được mệnh danh là "No Toilet, No Bride" [tức không có cầu tiên, đừng mong cưới vợ], trong hai năm qua, chỉ riêng trong tiểu bang Haryana đă có thêm 1.4 triệu cầu tiêu trong nhà. Và phong trào xây dựng cầu tiêu đang lan tràn nhanh chóng đến các tiểu bang miền Nam và thôn quê.

Người thiếu nữ Ấn Độ vốn là một gánh nặng trong gia đ́nh. Ít được bố mẹ cho đi học, và khi lấy chồng phải có của hồi môn. Nhưng hiện nay người phụ nữ Ấn Độ được đi học, đi làm, có khả năng tự túc kinh tế, và lấy chồng, họ không cần hồi môn mà ngược lại ra điều kiện cho giới nam nhi biết: Muốn lấy vợ phải có nhà có cầu tiêu đàng hoàng chứ không c̣n để vợ dùng nhà vệ sinh công cộng và tắm ngoài sông ngoài suối nữa.

Tại Ấn Độ có nạn phá thai nữ v́ vậy có t́nh trạng trai thừa gái thiếu và phong trào đ̣i hỏi cầu tiêu của phái nữ như là điều kiện chọn chồng lại có thêm sức mạnh. Thanh niên Ấn Độ không c̣n tự ái hỏi "cô ấy muốn lấy ḿnh hay lấy cái cầu tiêu?". Họ biết muốn lấy vợ, tốt hơn là âm thầm sắm cái cầu tiêu.

Người phụ nữ Ấn Độ đang lao ḿnh vào một cuộc cách mạng giải phóng. Tại thôn quê người ta không c̣n thấy những người thiếu nữ xó ró, nhút nhát đi đâu phải nhờ cha hay anh em trai chở đi. Bây giờ họ có thể học hành đỗ đạt, sắm xe, trang điểm, ngồi làm việc trong pḥng giấy của chính phủ hay của các hăng tư. Và họ đang đứng tuyến đầu của phong trào đ̣i cầu tiêu để tối thiểu sống sạch sẽ và tránh bệnh tật. Nạn không quan tâm đến cầu tiêu cho phụ nữ tại Ấn Độ là nguyên nhân sinh ra các thứ bệnh đường tiểu, đó là chưa nói đến các bệnh khác nguy hiểm hơn như tiêu chảy và thương hàn.

Trước đây có một số chính khách tiến bộ tung ra phong trào tạo điều kiện tiêu tiểu có tiện nghi cho người phụ nữ nhưng không thành công. Một phần do điều kiện vật chất chưa cho phép, một phần do cản trở tâm lư.

Năm 2001 Ngân hàng Thế giới có kế hoạch giúp Ấn Độ xây chung cư cho người lợi tức thấp với pḥng vệ sinh tươm tất và thấy rằng đa số người Ấn Độ biến các pḥng vệ sinh trong nhà thành kho chứa.

Hiện nay, Ngân Hàng Thế Giới thấy rằng phong trào "No Toilet, No Bride" rất có kết quả. Cả nước lên cơn sốt xây cầu tiêu . Ở nhiều vùng quê, người ta thấy thấp thoáng biểu ngữ "Không gả con gái về làm dâu nhà nào không có pḥng vệ sinh": đây là một yêu sách công khai mà người ta không thể tưởng tượng được cách đây chừng một thập niên. Các tay pha tṛ nhà nghề tại các rạp hát đă dùng khẩu hiệu "No Toilet, No Bribe" để chọc cười khán giả và vô t́nh "quần chúng hoá" phong trào xây cầu tiêu.

Ông Bindeshwar Pathak, một người Ấn Đô sáng lập phong trào "xây cầu tiêu" nói rằng khi ông mới tung phong trào th́ dư luận quần chúng bĩu môi xem như ông khui một hũ mắm. Nhưng nay th́ khác, người Ấn Độ nam cũng như nữ xem chương tŕnh của ông là "một cuộc cách mạng không đổ máu ."

Ông Pathak bây giờ có thể mạnh dạn nói với các nhà lănh đạo Ấn Độ rằng: muốn Ấn Độ trở thành cường quốc việc trước tiên là có kế hoạch xây đủ cầu tiêu cho dân, trong nhà cũng như ngoài đường phố."

Phát biểu trên đây của ông thật chí lư: muốn đánh giá mức độ phát triển và văn minh của một quốc gia, người ta thường nh́n vào hệ thống vệ sinh tại nước đó. Một cách cụ thể, đến bất cứ một quốc gia hay thành phố nào, du khách dễ bị gây ấn tượng bởi sự sạch sẻ và tính tiện nghi của các nhà vệ sinh.

Kể xong câu chuyện trên đây, tác giả Trần B́nh Nam đưa ra kết luận như sau: "Tôi nghĩ nhà lănh đạo chính trị nước nào cũng nên nghe lời khuyên đơn giản đó chứ không riêng ǵ Ấn Độ. Viết đến đây tôi nhớ và thương Mẹ và hai Chị của tôi quá. Cứ lấy một năm cho cụ thể. Năm 1940, tôi lên bảy, trong nhà tôi có Mẹ và hai Chị. Nhà không có cầu. Phần tôi mỗi buổi sáng phải giải quyết nhu cầu bằng cách chạy ra bờ sông Hương, ngồi trên bờ ruộng thong thả nh́n trời nh́n đất và giải quyết nhu cầu. Cho đến bây giờ tôi chưa bao giờ tự hỏi Mẹ và hai Chị tôi đă giải quyết như thế nào.

Bây giờ Mẹ và Chị đầu của tôi đă qua đời chỉ c̣n Chị kế của tôi c̣n sống ở Huế. Chị kế tôi có chồng - ông ta đă qua đời - từng làm ăn khá giả nên xây được một ngôi nhà gạch khá lớn bên bờ sông An Cựu nơi khu Nhà Đèn.

Một dịp về Việt Nam tôi lại thăm và ngủ lại ở nhà Chị. Nhà cao cửa rộng nhưng cái cầu vẫn luộm thuộm. Cầu xây chung với nơi giặt áo quần, nên lúc nào nền cầu cũng ươn ướt. Và dùng xong phải múc nước dội cầu. Tôi biết Chị tôi có khả năng làm một cái cầu trong nhà theo tiêu chuẩn Tây phương.

Tôi hỏi, Chị tôi trả lời: Cậu ơi, Chị thấy cầu như vậy là được rồi. Làm cầu tiêu khô ráo người ta cười cho: "cầu tiêu ǵ mà khô như một cái pḥng ngủ". Xưa kia ở với Ba Mẹ có cầu trong nhà đâu mà cũng xong cả."

Tôi biết nói ǵ hơn. Có lẽ cuộc cách mạng của người phụ nữ Ấn Độ hôm nay cũng phải là cuộc cách mạng của những nhà lănh đạo Việt Nam.

Phải bắt đầu cuộc cách mạng từ cái nhỏ nhất như cái... cầu tiêu."

Quả thật, chính từ những cái nhỏ mà cuộc cách mạng nào cũng khởi đầu. Nhỏ nhứt là chuyện của bản thân và chuyện trong nhà. Không tề gia th́ làm sao trị quốc. Không tu thân tích đức th́ làm sao nói đến chuyện to tát đại sự.

Chúng tôi xin tạm ngưng chuyện tử tế tuần này tại đây. Xin thân ái chào quư vị và các bạn và hẹn gặp lại vào thứ Bảy tuần sau.

Chu Văn (Radio Veritas Asia)