

Thơ: NỤ CƯỜI ĐẦU NĂM - XUÂN CANH DẦN 2010
|
|
|
|
Tết đến
nhà kia đủ thứ kiêng, Sắm chi cũng sợ gánh ưu phiền. Mua Chuối: sợ làm ăn khó "ngóc" Mua Lê: sợ mách lẻo xóm giềng, Mua Bom: sợ suốt năm toàn "nổ" Mua Xoài: sợ thiếu thốn triền miên, Mua Cam: sợ âm thầm chịu đựng, Mua Táo: sợ rồi … bón cả niên. Ô hô ! đã vậy đừng sắm sửa, Trụi lủi trụi lơ, khỏi tốn tiền. Vậy thì bàn cúng sẽ trống không, Chỉ cần bình lọ với bó bông. Dưa thì cũng sợ dây dưa mãi. Bánh Tét sẽ bị rách cả năm. Xin Xâm lại càng nên kiêng cử, Vì ngại năm mới sẽ bị xiêng. Sầu Riêng càng nên không dám rớ, Măng Cụt thì bị ngẹt ngõ ra. Ngoài ra cần cữ trái Thanh Long, Bởi vì vận số sẽ long đong. Trái Tắc lại càng nên kiêng đấy, Bế tắc mọi điều xui cả năm. Bánh Ít không được ăn ngày Tết. Cữ gì đây nữa, hỡi người ơi !!! Xuân đến Xuân đi, ba ngày Tết, Đỡ lo bánh trái, mừng ra phết. Thôi thì ta chưng hoa với quả, Cầu cho Đủ Xài khỏi lo xa !
|
|
|
Măng Cầu, Dừa, Đu Đủ, Xoài - CẦU VỪA ĐỦ SÀI - Hằng Ngày Dùng Đủ (mâm ngũ quả: trái măng cầu, trái dừa, trái đu đủ, trái xoài, trái quýt hay trái thơm hay trái bưởi)
|
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Táo DĐGD: SỚ TÁO QUÂN - XUÂN CANH DẦN
Thơ: ÔNG ĐỒ (Vũ Đình Liên) - XUÂN CANH DẦN