TÂM T̀NH CỦA MỘT GIÁO DÂN (Lê Thiên)

Kính gửi Đức Cha Chủ Tịch HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM

    

Quí vị đang nghe ĐỒNG BÀO ƠI HĂY VÙNG LÊN

Đăng trang web nuvuongcongly.net

Saturday, 23 January 2010 01:00 Lê Thiên

Ngày 17 tháng 01 năm 2010 

Kính gửi: Đức Cha Nguyễn Văn Nhơn,

Giám mục Giáo phận Đà Lạt kiêm Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (HĐGMVN).

Trọng kính Đức Cha, Con xin tự giới thiệu là Lê Thiên. Con tri ân Đức Cha năm 1989 (lúc Đức Cha đang là Chánh xứ nhà thờ Chính Ṭa Đà Lạt,) đă quá bước tới nhà con tại Gx nông thôn Hộ Diêm, Ninh Thuận để hàn huyên tâm sự. Nay con mạo muội viết thư này với tâm t́nh một con dân của Giáo Hội Việt Nam, muốn trải bày cảm nghĩ của ḿnh về một ít vấn đề do Ban Biên Tập trang web Hội Đồng Giám Mục (BBT/WHD) nêu ra. 

Text Box:  Con xin bài viết này không nằm trong khung cảnh riêng tư (confidential) giữa Đức Cha và con, nhưng mong nó được đạt tới mọi Đấng bậc trong Hội Thánh. Nếu có điều thất lễ, kính xin Đức Cha lượng thứ.

Thoạt đầu đọc bài viết của BBT/ WHD Hội Đồng Giám Mục Việt Nam: Lên Tiếng Hay Không Lên Tiếng” trên trang web Công Giáo Việt Nam, con phản ứng ngay (không biết đúng hay sai) với CGVN đại ư rằng, bài viết trên phản ánh quan điểm của nhà cầm quyền CSVN hơn là của các Đấng Chủ Chăn trong Hội Thánh.” Sau đó, con nhận được hồi âm (chung) thanh minh từ CGVN rằng, “bài viết nêu trên là của Ban Biên Tập website của HĐGMVN.” CGVN chỉ làm nhiệm vụ chuyển tiếp.

Và để rộng đường dư luận, CGVN gửi đến độc giả 2 bài “phản biện” với bài viết của BBT/WHD nêu trên. Hẳn Đức Cha có đọc vietcatholic.net? Đức Cha biết “lập trường” trước đây của trang web ấy như thế nào. Và chắc chắn Đức Cha cũng như các Đấng khác ủng hộ trang web ấy hết ḿnh. Vậy mà nay VietCatholic.net lại không ngần ngại tải lên trang mạng ḿnh các bài “phản biện” ngược chiều với “chính ḍng” – dù trong các bài phản biện ấy có những lời lẽ không thuận chiều đối với các Đấng – nếu không nói là có hơi hám “chống Cha, chống Chúa.” Bên cạnh vietcatholic.net, nhiều trang web khác cũng đăng các bài “phản hồi” như vậy.Con không lặp lại những ǵ mà các tác giả, trong đó có Cha Pascal Nguyễn Ngọc Tĩnh, Ḍng Phanxicô ở VN (đặc biệt bài “ĐỌC “LÊN TIẾNG HAY KHÔNG LÊN TIẾNG” của Lm Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh) đă phản bác những lập luận của bài báo “HĐGMVN, Lên tiếng hay không lên tiếng," tuy rằng con rất tâm đắc với nhiều ư tưởng từ những suy nghĩ, ưu tư và khát vọng của một số trong các tác giả ấy.

Điều con muốn trao đổi ở đây với Đức Cha là ư tưởng cho rằngHĐGM không lên tiếng về từng vụ việc nhưng HĐGM lên tiếng ở một tầm mức khác, bằng cách đưa ra những định hướng mang tính chủ đạo để mỗi địa phương áp dụng định hướng ấy vào hoàn cảnh cụ thể của ḿnh.”

HĐGM không lên tiếng về từng vụ việc! Phải chăng có nghĩa là HĐGMVN xác định ḿnh trung thành với ca dao tục ngữ Việt Nam: “Đèn nhà ai nấy rạng, Việc nhà ai nấy lo?” Đọc một số câu chuyện trong Phúc Âm, con không hề thấy ư tưởng đó. Chúa Giêsu rất nhiều lần lên tiếng và hành động cho “TỪNG VỤ VIỆC” (nói theo ngôn ngữ bài viết của BBT/WHD):

1) Đức Mẹ và Chúa Giêsu cùng đi dự tiệc Cana (Gioan 2, 1-10). Giữa tiệc Đức Maria thấy thiếu rượu, bèn nói với Chúa Giêsu: “Họ hết rượu rồi.” Đức Giêsu đáp: “Thưa bà, chuyện đó can ǵ đến bà và tôi?” Vâng, Chúa Giêsu và Đức Mẹ chỉ là khách được mời! Thiếu rượu hay hết rượu là việc của chủ tiệc. Vả lại, Chúa Giêsu đâu phải tay sành rượu. Đức Mẹ là phụ nữ càng không uống rượu. Thiếu rượu hay hết rượu! Chuyện nhỏ! Can chi tới Chúa Giêsu và Đức Mẹ. Vậy mà, theo ư Mẹ ḿnh, Chúa Giêsu “can dự vào” làm cho nước hóa rượu và là rượu ngon! Quyền năng của Chúa được tỏ hiện bằng một hành động can thiệp rất “đời thường!” Thật kỳ diệu!

2) Các kinh sư và người Pharisêu dẫn đến trước mặt Đức Giêsu một phụ nữ bị bắt đang ngoại t́nh. Họ nói: “Ông Môisê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng người đàn bà đó. C̣n Thầy, Thầy nghĩ sao?” Chúa Giêsu có thể “tránh can dự” vào bằng cách trả lời với họ, các ông cứ theo luật mà làm. Ngược lại, Chúa “can dự” vào và thách thức họ: Ai trong các anh sạch tội, th́ cứ việc lấy đá mà ném trước đi.” Rơ ràng Chúa Giêsu đă can dự vào một việc xem ra chẳng liên can ǵ tới ngài. Và sự can thiệp đó đă cứu người đàn bà khỏi bị ném đá chết! (Gioan 8, 1-11).

3) Chúa Giêsu lại can dự vào một “vụ việc” khác khá ngoạn mục. Đó là việc Người lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn buôn bán cùng với chiên ḅ ra khỏi Đền Thờ Giêrusalem. Người đổ tung các bàn đổi tiền… (Goan 2, 13-16). Việc quản lư Đền thờ là trách nhiệm của các Tư tế Do Thái, can dự ǵ tới Chúa Giêsu, phải không? Vậy mà Chúa không đưa ra “định hướng” cho các Thầy tư tế. Chúa can thiệp trực tiếp. Nhưng đám con buôn đâu có ai phản kháng Người. Chắc chắn họ nhận ra họ làm điều sai quấy!

Nếu “từng vụ việc” trên đây và vô số vụ việc khác, Chúa Giêsu không CAN DỰ vào th́ sứ điệp Tin Mừng của Chúa có chiếu sáng khắp cùng thế giới suốt hơn 2000 năm qua không? Là môn đệ Chúa và là Đấng kế vị các Thánh Tông Đồ, là Chủ Chăn thay mặt Chúa Giêsu Kitô ở trần gian, chắc chắn Đức Cha là Thầy dạy các chân lư ấy và cũng là người thực hành chân lư ấy trước tiên! Noi gương Chúa Giêsu, các Thánh Tông Đồ, các vị Giáo hoàng và Giám mục trong Hội Thánh cũng đă từng “lên tiếng” can thiệp vào “từng vụ việc” bất kể hiểm nguy cho tánh mạng các ngài. Gương sáng của các ngài, Đức Cha chắc biết nhiều và biết rơ hơn ai hết. Ở đây, con chỉ xin nêu lại vài trường hợp điển h́nh mà ai cũng có thể nói là “biết rồi! Khổ lắm, nói măi!”

Điển h́nh 1: Đức Giáo Hoàng Lêô Cả. Từ một Thầy Phó tế, năm 440 Thánh Lêô được giáo sĩ và giáo dân đồng thanh bầu chọn lên ngôi Giáo hoàng. Ngài run sợ trước trách nhiệm của ḿnh và chần chờ đến 40 ngày sau mới dám về Rôma. Vào thời ấy, đạo binh hùng hậu của rợ Hung-nô do hung thần Attila cầm đầu tràn ngập Âu châu, gieo rắc kinh hoàng và chết chóc. Attila kéo đại quân xâm chiếm nước Ư và bao vây thành Rôma. Attila chuẩn bị đưa quân vào thành với những dự tính đẫm máu, khiến hoàng đế Valentinô III và các tướng lănh dưới quyền đều run sợ. Vậy mà Đức Lêô ung dung mặc phẩm phục Giáo Hoàng, một ḿnh một thân ra khỏi thành, tiến tới trước mặt tên bạo chúa vô đạo, dương cao Thánh Giá, nhân danh Thánh Phêrô… đối đầu với Attila. Attila bị khuất phục bất ngờ và ngay lúc đó truyền đại binh của y rút khỏi Rôma! Đức Lêô từ một con người nhút nhát đă giải quyết một “vụ việc” thuộc thẩm quyền của hoàng đế chứ chẳng liên can ǵ tới vai tṛ giáo hoàng của ḿnh!

Điển h́nh 2: Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II. Ngài là một Tổng Giám mục của Giáo Hội Ba Lan được bầu làm Giáo hoàng. Ngài không c̣n nữa cái trách nhiệm “từng vụ việc” với nước Ba Lan của ngài hay rộng hơn một chút, với các nước Cộng sản Đông Âu. Trách nhiệm của ngài là “ở tầm mức” khác: Công Giáo hoàn vũ! Vậy mà ngài về thăm quê hương Ba Lan của ngài nhiều lần và nhiều lần ngài kêu gọi dân Ba Lan đừng sợ trước bạo quyền Cộng sản. Ngài trực tiếp cổ vơ tinh thần đấu tranh của Công đoàn Đoàn kết Ba Lan. Ngài ủng hộ việc làm của ông Lech Walensa, người lănh đạo phong trào Công đoàn Đoàn kết, niềm nở tiếp kiến riêng ông tại Ṭa Thánh và khuyến khích ông Walensa “đừng sợ.” Kết quả sự can thiệp của Đức Gioan Phaolô II như ai cũng đều rơ: Đánh sập hoàn toàn Chủ nghĩa Cộng sản chẳng những tại Bal an và Đông Âu, mà c̣n tại Liên Xô và các nước CS chư hầu khác khắp thế giới.

Điển h́nh 3: Đức Giám mục John Joseph (1932-1998) người Pakistan, Giám mục Chính ṭa Giáo phận Faisalabad (Pakistan). Tin từ Pakistan ngày 07/5/1998 cho biết, Giám mục John Joseph đă kết liễu đời ḿnh bằng một phát đạn tự bắn vào đầu để phản đối án tử h́nh dành cho một người Kitô hữu bị cáo buộc đă phạm thượng đến đạo Hồi. Đức Cha Joseph đă tự sát ngay nơi tiền đường ṭa án của thành phố Sahiwal nơi mà anh thanh niên Công giáo 26 tuổi tên là Ayub Massih bị kết tội phạm thượng đến Giáo chủ Hồi giáo Muhammad, bị tuyên án tử h́nh bất công ngày 27/4/1998. Đức Cha Joseph, 66 tuổi, là Chủ tịch Ủy ban Nhân quyền của Hội đồng Giám mục Pakistan. Tại Vatican, nơi các Giám mục Á châu đang dự Hội nghị, một phút thinh lặng đă diễn ra vào ngày 7/5/1998 để cầu nguyện cho vị giám mục ngă xuống cho Công lư và Ḥa b́nh. Một vị Giám mục chính ṭa đă can dự vào một “vụ việc cá nhân,” để rồi liều chết như vậy, có oan uổng không? Không! Ngài chết! Nhưng tinh thần của ngài vẫn sống trong ḷng người Công giáo Pakistan, nung nấu đức tin họ, dù sự tự sát của ngài dưới một khía cạnh nào đó có vẻ không hợp với luật Hội Thánh…

Điển h́nh 4: Oscar Romero, nước El Salvador, Trung Mỹ, được tấn phong Giám mục năm 1970, đến năm 1977, làm Tổng Giám mục San Salvador. Ngài có tiếng là “Giám mục bảo thủ.” Ngày 12/3/1977, một linh mục Ḍng Tên, Cha Rutilio Grande bị sát hại cùng với một giáo dân 72 tuổi và một cậu học sinh 7 tuổi đi với Cha v́ Cha mạnh mẽ lên tiếng chống lại bất công, áp bức và kiên cường đấu tranh cho nhân quyền và dân quyền trên đất nước ngài.

Cái đêm Đức Tổng Giám mục Romero đi viếng xác Cha Grande cùng xác hai nạn nhân giáo dân lay động tấm ḷng của vị Mục tử. Ngài đứng hẳn về phía người bị áp bức và sẵn sàng chết cho họ. Đức Cha Romero công khai tố giác những hành động man rợ và bất công của chính quyền độc tài quân phiệt cấu kết với tài phiệt chống lại dân nghèo. Thế là vào lúc 6 giờ 25 chiều ngày 24/3/1980, khi Đức TGM Oscar Romero dâng thánh lễ tại nguyện đường của Bệnh viện Chúa Quan Pḥng, một bệnh viện ung thư ở San Salvador, th́ một loạt đạn từ dưới cuối nhà nguyện bay vèo lên nhắm thẳng vào Đức Romero. Ngài trúng đạn, và sau đó tắt thở trên đường đi cấp cứu.

Bạo quyền, bạo lực đă giết Đức TGM Oscar Romero v́ ngài trực tiếp can dự vào cuộc đấu tranh bảo vệ nhân quyền. Nhưng họ không giết được tiếng nói của ngài, “tiếng nói của những người không có tiếng nói.” Ngài măi măi sống giữa người thấp cổ bé miệng và nói thay cho họ. BBT/WHD có nghĩ rằng hai vị Chủ Chăn trên hy sinh mạng sống ḿnh một cách vô nghĩa không? Có cho rằng hai vị ấy thiệt thân v́ đă đứng sai chỗ, đă không bắt chước HĐGMVN, chỉ cần lên tiếng … đưa ra những định hướng mang tính chủ đạo để mỗi địa phương áp dụng định hướng ấy vào hoàn cảnh cụ thể của ḿnh!” Cách điều binh khiển tướng như vậy xem thật chắc ăn, cho dẫu hàng vạn máu xương chiến sĩ phải đổ ra! Mặc kệ! Nhất tướng công thành, vạn cốt khô, đó là lẽ thường trong thiên hạ, và nhất là trong chế độ Cộng sản (chiến thuật biển người, chiến thuật thí quân, làm bia đỡ đạn…tất cả… v́ Đảng). Con không dám nghĩ rằng có Đấng Chủ chăn nào trong HĐGMVN nhẫn tâm làm cái công việc “Nhất tướng công thành, vạn cốt khô?” 

Kính thưa Đức Cha, 

HĐGM không lên tiếng về từng vụ việc. Có đúng không đó là lập trường và đường lối chăn dắt của HĐGMVN? Hay là “quan điểm riêng” của BBT website HĐGMVN? Hay là bài viết ấy là của một tay phá hoại chuyên nghiệp lẻn vào “nằm vùng mai phục” trong trang web ấy để gây rối loạn và chia rẽ giữa HĐGMVN với các “địa phương?” Giữa Chủ chăn và đàn chiên? Đến nay chưa nghe HĐGMVN chính thức lên tiếng xác định bài viết đó đích thực là của ai! Viết với dụng ư ǵ? Tuy nhiên, nh́n lại quá khứ, con thấy dường như bài viết ấy phản ảnh chính xác cách hành xử của các Đấng, ít nhất trong thời gian gần đây. Đó là “HĐGM không lên tiếng về từng vụ việc nhưng HĐGM lên tiếng ở một tầm mức khác, bằng cách đưa ra những định hướng mang tính chủ đạo để mỗi địa phương áp dụng định hướng ấy vào hoàn cảnh cụ thể của ḿnh.

Có ai hỏi về trường hợp và hoàn cảnh Cha Nguyễn Văn Lư, th́ câu trả lời thường là: “Cha Lư thuộc TGP Huế, nên là việc của TGP Huế do ĐTGM Thể phụ trách!” và Đức Tổng Thể th́ đa đoan với các việc Tổng Thể và Đại Thể, khiến Cha Lư phải lănh chịu cái vế sau của tuyên ngôn “Tự do tôn giáo hay là Chết mà ngài đă dương cao lên. Hỏi về chuyện Ṭa Khâm Hà Nội, chuyện Thái Hà, chuyện đất nhà Ḍng ở Vĩnh Long, th́ cũng nghe câu trả lời: “Đó là việc của TGP Hà Nội, việc của Gp Vĩnh Long!” Kết quả là Đức Tổng Giám mục Hà Nội đến nay vẫn c̣n là nạn nhân của các cuộc đánh phá, ruồng bắt, c̣n Đức Giám mục Vĩnh Long trở thành kẻ cô đơn, và tiếng nói của ngài trở nên lạc lỏng, vô giá trị.

Hỏi về Lm Quốc doanh Phan Khắc Từ có vợ có con và là công cụ đắc lực CS dùng để đánh phá Giáo Hội … th́ lại cũng được nghe trả lời: “Đó là việc của Đức Tổng B́nh!” Đức Tổng B́nh đă vĩnh viễn ra đi b́nh an. Vị Áo Đỏ hiện thời th́ có lẽ mê mẩn với chủ trương “bất… can thiệp”, coi việc can dự vào “từng vụ việc” là … THÓI ĐỜI!

Khi các Đức Cha Miền Bắc (kư tên chung trong một thư Hiệp Thông hoặc có văn thư Hiệp thông riêng) và đặc biệt khi Đức Cha Hoàng Đức Oanh Kontum lên tiếng hiệp thông trong nhiều vụ, các vị ấy có xé rào, có qua mặt HĐGMVN không? Các ngài có “dài tay chen vào việc nội bộ của từng địa phương” không? Các ngài có “vi phạm” cái “quy ước lư tưởng” của HĐGMVN là “HĐGM không lên tiếng về từng vụ việc nhưng HĐGM lên tiếng ở một tầm mức khác, bằng cách đưa ra những định hướng mang tính chủ đạo để mỗi địa phương áp dụng định hướng ấy vào hoàn cảnh cụ thể của ḿnh” không?

Mong HĐGMVN và các Đấng bậc trong Hội Thánh Chúa ở Việt Nam làm sáng tỏ! Bởi v́ nếu không rơ ràng trong vấn đề này, th́ các vấn đề khác cũng cứ mập mờ, mà hậu quả th́ Giáo Hội phải gánh chịu! HĐGMVN có học được ǵ không, từ bài học của HĐGM Hoa Kỳ với các vụ lạm dụng t́nh dục của giáo sĩ? “Từng vụ việc” riêng rẽ cả đấy! Riêng rẽ của giáo sĩ, riêng rẽ của giáo xứ, riêng rẽ của giáo phận! Cuối cùng HĐGM Hoa Kỳ buộc phải “vào cuộc” hội họp, ra thông cáo, lên tiếng xin lỗi (cả ĐGH Bênêđictô XVI cũng phải công khai xin lỗi), ban hành quy chế, quy định! Vẫn muộn v́ Giáo Hội Hoa Kỳ đă mất hàng tỉ đô la cho các vụ kiện và c̣n sẽ mất thêm nhiều nữa! Uy tín của hàng giáo phẩm và giáo sĩ bị giảm sút. Đức tin Công giáo lung lay! ,

Hậu quả của giải pháp “không lên tiếng về từng vụ việcthật khôn lường! HĐGMVN có nghĩ rằng một ngày nào đó Giáo Hội Công giáo Việt Nam sẽ phải trả giá cho việc HĐGM không lên tiếng về từng vụ việckhông? 

Thưa Đức Cha,

Lẽ nào trách nhiệm của thượng tầng Giáo Hội Công giáo VN chỉ là ngồi bên trên “phán xuống chung chung” và “định hướng chung chung” kiểu “định hướng xă hội chủ nghĩa” bỏ mặc hạ tầng sống chết mặc bay, loay hoay t́m lối “luồn lách,” tự khôn khéo áp dụng định hướng ấy vào hoàn cảnh cụ thể của ḿnh,” một thứ hoàn cảnh đầy cạm bẫy, dùi cui, lựu đạn, báng súng và cả côn đồ???

Thảo nào khi người Công giáo Đồng Chiêm đang đội khăn tang trắng nhà thờ, th́ Vị Giáo chủ Áo Đỏ của HCM (à không! Xin lỗi, thiếu chữ Tp – TP/HCM) lại tung ra thư chung “hồ hởi phấn khởi” chúc mừng năm mới kiểu “thói đời.”

Chúc Xuân là tốt, nhưng thời điểm và nội dung thư chúc xuân xem ra phản tác dụng và mai mỉa quá, khác xa nội dung thư mục vụ Xuân của hai vị Giám mục Kontum và Hưng Hóa. Đức Cha Hoàng Đức Oanh của Kontum th́ cụ thể kêu gọi Giáo phận “hiến máu” cứu dân. Đức Cha Vũ Huy Chương của Hưng Hóa th́ đi thẳng vào thực tế các việc của giáo phận ḿnh. C̣n thư chúc xuân[1] của Đức Áo Đỏ th́ chỉ đưa ra “những định hướng mang tính chủ đạo” chung chung giữa lúc con cái của Hội Thánh ở Đồng Chiêm đang quằn quại, Thánh Giá Chúa bị quân vô thần đập nát.

Thảo nào HĐGMVN chẳng có một lời chia sẻ và đồng cảm với Đồng Chiêm tan tác, mà lại có thư chia buồn với Haiti động đất! Mà lời lẽ chia buồn nghe có vẻ công thức làm sao, một thứ công thức “ngôn ngữ ngoại giao” có xác không có hồn! Không đi vào thực chất chia cơm sẻ áo với nạn nhân sống sót mà chỉ là lời hứa cầu nguyện suông, cái kiểu mà sách giáo lư cũ đă cảnh báo thấy ai chới với dưới sông mà chẳng ra tay cứu vớt, một đem của ăn [thật hay bánh vẽ] cho nó mà thôi, th́ lẽ ấy làm sao?!”

Thảo nào đến nay chưa thấy HĐGMVN bày tỏ một thái độ dứt khoát và rơ ràng về các vấn đề liên quan đến chủ quyền của Việt Nam cả trên đất lẫn trên biển! Thảo nào quốc doanh Phan Khắc Từ tiếp tục ngang nhiên mang áo thâm chùng cùng chức danh “linh mục” lấy “vải thưa che mắt thánh” mà bêu rếu và đánh phá Giáo Hội. Điển h́nh mới nhất là bằng giọng hàm hồ Cộng sản 100%, Phan Khắc Từ hùng hổ đ̣i “trừng trị nghiêm khắc những kẻ lợi dụng tự do tôn giáo tiếp tay với các thế lực thù địch bên ngoài!!!”

Thảo nào truyền thông CSVN không ngớt đưa HĐGMVN ra làm b́nh phong cho những luận điệu xuyên tạc Giáo Hội Công giáo và một số Chủ chăn can trường chống lại sự “loạn quyền” của CSVN! Điển h́nh mới nhất là bài viết tráo trở “Chính họ đang xúc phạm biểu tượng tôn giáo thiêng liêng” của tên Anh Quang nào đó trên trang web tờ Hà Nội Mới ngày 16/01/2010, trâng tráo trút ngược tội xúc phạm Thánh Giá lên đầu Ṭa TGM Hà Nội, các Cha Ḍng Chúa Cứu Thế, Cha Chánh xứ Đồng Chiêm... Lại kéo HĐGMVN về phe, “hiệp đồng tác chiến,” biến HĐGMVN thành một thứ “hậu quân” để chúng mạnh tay đánh phá Giáo Hội dữ dội hơn.

Người tín hữu Công giáo Việt Nam có cảm tưởng Giáo Hội của ḿnh ở Việt Nam chắc chắn trong tương lai gần sẽ rơi vào t́nh cảnh vô cùng nguy khốn và bi đát chỉ v́ ngay trong Giáo Hội ấy đến nay vẫn chưa thấy bóng dáng “Công Lư và Ḥa B́nh.” Mà chưa có Công lư và Ḥa B́nh th́ ai có thể nói lên được “TIẾNG NÓI của Công Lư và Ḥa B́nh”, làm vũ khí đánh trả lại BẤT CÔNG và BẠO LỰC đang bủa vây Giáo Hội, xă hội, dân tộc và đất nước.

Kính thưa Đức Cha,

Con biết con sẽ bị trách móc, thậm chí bị nguyền rủa về cái tội “giáo dân mà cả ḷng lên mặt hỗn xược xúc phạm đến các Đấng làm Thầy!” Thằng “chống Cha, chống Chúa! Chúa phạt nó đời đời trong hỏa ngục mà chớ. Amen!” Con không ngại những lời phỉ nhổ ấy, nếu có. Nhưng trước khi ăn năn sám hối, con không thể không nói! V́ Chúa và Giáo Hội dạy con “đừng sợ!” Lương tâm con cũng bảo con “đừng sợ!” Thời c̣n trẻ, cái ǵ con cũng sợ. Bây giờ tuổi đời thứ 73 của con cảnh tỉnh con, nhắc nhở con “đừng sợ” khi phải nói sự thật với những vị đại diện cho Sự Thật!! Việc của các Đấng Bề Trên hăy để cho các Đấng tự quyết định! Rủi thay! HĐGMVN chỉ đóng vai người “định hướng” chứ không làm sứ mệnh quyết định! Cuối thư, con mạn phép kính gửi đến Đức Cha mấy lời vàng ngọc bất hủ của Đức Tổng Giám mục Oscar Romero sau đây:

"Giáo Hội sẽ phản bội lại t́nh yêu của chính ḿnh đối với Thiên Chúa và phản bội ḷng trung tín của ḿnh vào Phúc Âm nếu Giáo Hội ngưng đóng vai người bảo vệ các quyền lợi của dân nghèo... ngưng đóng vai người bảo vệ nhân quyền để bênh vực mọi cuộc đấu tranh chính đáng cho một xă hội công bằng hơn... chính đó là những công việc dọn đường cho nước Chúa thật sự hiển trị trong lịch sử vậy".

● "Điều quan trọng là đừng yêu ḿnh đến nỗi không dám dính líu vào những việc liều lĩnh mà lịch sử đ̣i hỏi nơi chúng ta. Kẻ nào né tránh sự nguy hiểm, kẻ ấy sẽ mất sự sống ḿnh.”

● “Nếu họ giết hết các linh mục và cả giám mục, và để cho dân chúng không c̣n có linh mục nữa, th́ chúng con mỗi người đều phải trở nên mỗi cái 'mi-crô' (vi âm) của Thiên Chúa, mỗi người phải trở thành mỗi một ngôn sứ. Chúng ta phải là ngôn sứ cho một tương lai không thuộc về chúng ta."

Một lần nữa, xin Đức Cha niệm t́nh tha thứ v́ sự đường đột của bức thư này cũng như nội dung của nó. Trân trọng kính chào Đức Cha,

Lê Thiên

lethien03@yahoo.com lethien03@yahoo.comThis e-mail address is being protected from spambots, you need JavaScript enabled to view it Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương tŕnh thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó

[1] Thư chúc xuân gồm 9 định hướng mang tính chủ đạo chung chung sau đây: (1) T́nh huynh đệ; (2) Cầu nguyện; (3) Nhận ra ân huệ Chúa ban và tạ ơn Ngài; (4) Ơn Chúa ban cho giáo phận hồi phục và phát triển; (5) phát huy t́nh huynh đệ hiệp nhất; (6) Xây dựng t́nh huynh đệ liên đới; (7) Con đường đồng hành cùng dân tộc; (7) Đổi mới cách thể hiện t́nh huynh đệ và t́nh yêu đối với tổ quốc; (8) Đổi mới mối quan hệ xă hội; (9) Lời cầu chúc.

 

 

ĐỌC: "LÊN TIẾNG HAY KHÔNG LÊN TIẾNG" (Lm Nguyễn Ngọc Tỉnh)

Đâu Là Sự Thật (Đặng Xuân Khánh - sinh viên trẻ trong nước)

Chân Tướng Hồ Chí Minh (Nguyễn Mạnh Thường - sưu tầm)

   

 Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam:

có công lư và hoà b́nh, có dân chủ và tự do,

không c̣n bất công và gian dối.