

Góp ư và đề nghị: NGỤC TÙ (Trương Phú Thứ)
Mấy ngày vừa qua độc giả trên Internet
được đọc bài: "ĐI
TRONG THẦN KHÍ" của Giám mục Nguyễn Văn
Khảm trong buổi lễ tấn phong Giám mục Ban Mê
Thuột. Bài giảng
của Giám mục Khảm đă được Linh
mục Nguyễn Ngọc Tỉnh ca ngợi như là
một ch́a khóa đă tháo mở những câu hỏi,
những thắc mắc của giáo dân với các đấng
bậc chăn dắt Giáo Hội Công Giáo Việt Nam.
Là một giáo dân sống đạo b́nh thường,
tôi cũng xin có ư kiến và đề nghị với các
đấng bậc mà tôi luôn luôn hết ḷng qúy mến và
kính trọng. Ước mong rằng những tâm t́nh
rất chân thành của tôi sẽ được coi như
những lời cầu nguyện cho Giáo Hội Công Giáo
Việt Nam sẽ không c̣n bị xếp hạng vào danh sách
các “thế lực thù địch”
và các tín hữu Công Giáo Việt Nam không c̣n bị đối
xử như những công dân hạng
hai. Mặc dù “sự
thật mất ḷng” như cha ông chúng ta đă nói.
Linh mục Nguyễn Ngọc Tỉnh đă có
những vui mừng trên quan điểm của một linh
mục, một người tu hành có những đắn
đo và giới hạn. Đó không phải là những suy
tư và tin tưởng của tám triệu giáo hữu công
giáo Việt Nam ở trong nước cũng như hải
ngọai.
1-
Ngục tù
Những công dân hạng hai của đảng
cộng sản Việt Nam thật xót xa và phải nói là
rất đau ḷng khi được biết các vị giám
mục, linh mục đang phải giam hăm trong ngục tù.
Những xiềng xích gông cùm mà các ngài đang gánh vác là
những ǵ? Đó là
những hạn chế về quyền tự do tín ngưỡng,
ngăn trở về ước vọng tham gia và phát
triển những chương tŕnh giáo dục, văn hóa và
xă hội. Sau nữa là những chịu đựng
nghiệt ngă của giáo hữu trong đời sống
đạo.
Sống dưới một thể chế độc tài
vô thần th́ những người tín hữu công giáo luôn
luôn là đối tượng nḥm ngó của tập đ̣an
cầm quyền. Cộng sản Tầu, cộng sản Nga
hay cộng sản Việt Nam cũng đều có chung
một đường lối với những thủ đọan
nhằm khống chế và kiểm sóat các sinh họat
của Giáo Hội Công Giáo. Đương nhiên là hệ
thống cầm quyền này đă đặt Giáo Hội Công
Giáo vào vị thế phải chống đối. Giám
mục Nguyễn Văn Khảm đă công nhiên nói lên
với lương tri nhân lọai rằng các giám mục
Việt Nam đang phải đầy đọa trong
một Ngục H́nh và trong Ngục H́nh đó các ngài đă
không thể nói hoặc làm những ǵ trong trách nhiệm và
bổn phận mà thiên chức của các ngài đ̣i
hỏi. Các ngài đă mù ḷa
trước những đàn áp chính trị, bất công xă
hội và những tội ác của một tập đ̣an
cầm quyền. Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đă
không có một Oscar Romero, vị Giám mục người El
Salvador đă chết v́ hiên ngang đứng lên chống
lại thể chế độc tài tham nhũng và tranh
đấu cho người nghèo khó.
Giáo Hội Công Giáo Ḥan Vũ luôn luôn là một
lực lượng tiên phong cổ vơ cho Ḥa b́nh và Công lư. Lịch sử của các Giáo Hội Công Giáo
Đông Âu và các quốc gia Nam Mỹ cho thấy rằng các
vị chủ chăn đă mang ngay cả tính mạng ḿnh
anh dũng chiến đấu với bạo quyền để
đưa công bằng và bác ái đến cho các dân
tộc bị cai trị bởi cộng sản và các
thể chế độc tài. Tại sao các Giám mục
Việt Nam lại không có được cái dũng khí
đó. Sự im lặng và bất động của các ngài
là một thỏa hiệp hay hơn nữa một sự tán
dương ủng hộ bạo quyền cộng sản. Các
ngài đă không lên tiếng tố cáo tệ nạn tham nhũng
có hệ thống của đảng cộng sản
Việt Nam trước công luận thế giới và các
ngài cũng đă không đứng lên đ̣i bọn cán
bộ và đám tư bản đỏ chia sẻ cơm áo
cho những người nông dân, lao động nghèo
khổ. Các ngài đă không dám gánh vác trách nhiệm đích
thực của những mục tử dám đem mạng
sống ḿnh ra đánh đổi lấy ḥa b́nh công lư và
cơm no áo ấm cho đàn chiên.
Bài giảng của Giám mục Nguyễn Văn
Khảm chỉ là một lời than văn hay là một
bứt phá của các Giám mục Việt Nam ra khỏi
ngục tù. Nhớ lại những giây phút khói lửa
của Công đ̣an Đ̣an Kết và nhà cầm quyền
cộng sản, Đức Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ Đệ
Nhị đă có ư định rời La Mă để
về cố hương cùng chung vai sát cánh với con dân
Ba Lan chiến đấu cho tự do và dân chủ về trên
đất nước thân yêu. Các vị mục tử
Việt Nam đă làm ǵ được cho quê hương
Việt Nam. V́ an ṭan bản thân hay v́ phúc lợi của
Giáo Hội mà các các ngài đă phải chịu đựng
ngay cả búa ŕu của con chiên bổn đạo. Báo chí
trong nước và các bản tin của các tổ chức,
hội đ̣an công giáo đều xác nhận rằng các
vị Giám mục phải được sự chấp
thuận của Nhà Nước trước khi được
tấn phong hoặc bổ nhiệm đi coi sóc một Giáo
Phận. Vô t́nh các ngài đă kư kết một khế
ước bất thành văn để chịu sự chi
phối nặng nề của tập đ̣an cầm
quyền. Các ngài đă bị giam hăm từ nhiều
chục năm rồi mà vẫn không đủ can đảm
và khí phách bứt phá xiềng xích ngạo nghễ bước
ra khỏi chốn Ngục Tù sao?
2-
Bánh ít, bánh quy
Linh mục Nguyễn Ngọc Tỉnh đă bộc
trực tiết lộ một nghi vấn mà cộng đồng
các tín hữu Công Giáo Việt Nam đặc biệt là
những người ở Hải Ngọai đặt ra là
Giáo Hội Việt Nam phải chịu những sức ép
hay điều kiện ǵ để các sinh họat tôn giáo
được thực thi trong một khung cảnh rất
hạn chế. Các vị giám mục và linh mục
được nhà nước ban phát cho cái “bánh
ít” th́ cũng phải trả lại bằng cái
“bánh quy”. Sự thật
đă quá rơ ràng!
Tự do tôn giáo là một quyền căn bản
của con người chứ không phải là một ơn
huệ của nhà nước ban phát cho người dân. Cái
chế độ “xin-cho” của
đảng cộng sản Việt Nam chính là một công
cụ rất hữu hiệu của nhà nước
nhằm kiểm sóat và khống chế các sinh họat tôn
giáo. Từ đó, các giám mục và linh mục đă
mắc vào cái sợi giây tḥng lọng “bánh
ít đi, bánh quy lại” của tập đ̣an
cầm quyền. Đứng trên phương
diện thuần lư tôn giáo th́ đó là một thái độ
không thể được chấp nhận và phải
bị kết tội v́ những lắt léo mờ ám phía
sau những cái gọi là dịch vụ “bánh
ít đi, bánh quy lại”. Cái bánh ít của nhà nước
cộng sản chẳng có ǵ ngon ngọt mà luôn gai góc
đắng cay, trong khi cái bánh quy của các giám mục và
linh mục nhiều khi lại quá ngọt ngào. Các
vị giám mục và linh mục phải dứt khóat
một cách ṣng phẳng với nhà cầm quyền
bằng những đ̣i hỏi rơ ràng và minh bạch.
Hiến Pháp của nước Việt Nam và các Công Ước
Quốc Tế mà Việt Nam là một trong những hội
viên đề cao và trân trọng quyền tự do tín ngưỡng
của người dân. Vậy các vị mục tử
phải kiên quyết hành xử quyền công dân và không nên
hệ lụy vào bất cứ điều kiện tốt
hay xấu nào. Các ngài sẽ bị ràng buộc nhiều
khi không có lối thóat với bất cứ một điều
kiện hay đ̣i hỏi nào. Nhà cầm quyền cộng
sản có dư thừa gian manh lật lọng để
nhiều khi xô đẩy các ngài đến chân tường.
Qua vụ Thái Hà th́ chúng ta biết giáo dân Công Giáo
Việt Nam sẵn sàng và chấp nhận tất cả
những khó khăn gian nguy chỉ với mục đích
được tự do sống đạo. Vậy th́ các
đấng bậc không cần và không nên đổi chác
với nhà cầm quyền để tạm thời đạt
được những mong muốn mà quên đi những
di họa xấu xa có thể đến sau này.
Ngày nào chủ nghĩa cộng sản c̣n đầy
đọa con dân nước Nam th́ Giáo Hội Công Giáo
Việt Nam sẽ c̣n phải đối mặt với
những gian nan khổ ải. Nếu các đấng
bậc nhất quyết đứng dậy “Đi
Trong Thần Khí”. Nếu không c̣n cái gọi là
Ủy Ban Đ̣an Kết Công Giáo. Nếu không c̣n cái
dịch vụ “bánh ít đi, bánh quy
lại” th́ tập đ̣an cầm quyền sẽ
có những đối xử nghiêm túc, những đường
lối cởi mở và trân trọng hơn là những “xin-cho”
và “mua-chuộc”.
Đằng sau các đấng bậc không phải là băo lửa mà là ḷng nhiệt thành, tâm t́nh mến thương của không những tám triệu Giáo Dân Công Giáo mà cả Dân Tộc Việt Nam, cả Giáo Hội Ḥan Vũ và cả Nhân Lọai yêu chuộng Ḥa B́nh - Công Lư - Sự Thật.
Trương Phú Thứ

“Thần
Khí Chúa ngự trên tôi v́ Chúa đă xức dầu tấn
phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn.
Người đă sai tôi đi công bố cho kẻ giam
cầm biết họ được tha, cho người mù
biết họ được sáng mắt, trả lại
tự do cho người bị áp bức, công bố năm
hồng ân của Chúa.” (Lc
4,18-19)


Diễn Đàn Giáo Dân xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho Việt Nam:
có công lư và hoà b́nh, có dân chủ và tự do,
không c̣n bất công và gian dối.