

|
Hạnh
Ngộ Mùa Chay, với
Chúa và với nhau
Chúng
tôi vừa ra đến Hà Nội để chuẩn
bị đi giúp Tuần Đại Phúc tại Giáo
Phận Bắc Ninh, một cha trong cộng đoàn
nhờ chia sẻ với anh chị em Giáo Dân Thái Hà
về đề tài Gia Đình. Chả là vì trong Năm
Thánh của DCCT Thái Hà, cứ đến thứ sáu trước
Thánh Lễ tối, lại có một đề tài
học hỏi cho Năm Giáo Dục Gia Đình Kitô giáo
được rút ra trong Thư Mục Vụ của
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Lần này
chúng tôi được giao đề tài: “Gia đình
là môi trường giáo dục sự Hiệp Nhất”.
Trong bầu khí khởi động vào Mùa Chay,
nhập đề buổi nói chuyện tại Nhà
Thờ Thái Hà tối thứ sáu 27.2.2009, chúng tôi đã
kể cho mọi người nghe một chuyện
mới xảy ra hôm trước ở buổi Tĩnh
Tâm kết thúc khoá học Bảo Vệ Sự
Sống tại Sài - gòn, có một anh đã quỳ
xuống chân thành thú nhận trước mặt Chúa
và anh chị em cùng khoá một sự thật đau lòng
đẫm nước mắt sám hối.
Nhiều năm trước, khi anh còn là sinh viên,
anh đã trót đưa người bạn gái đi
phá thai. Anh cứ ngỡ bào thai mới 3, 4 tuần
tuổi chỉ là một giọt máu tý tẹo, chưa
ra hình dáng con người thì chưa phải là con
của mình. Anh lại còn hăng say nhiệt tình tham
gia các chiến dịch Mùa Hè Xanh của sinh viên, đi
các vùng quê xa và sâu, tuyên truyền vận động
người ta triệt sản, uống thuốc
ngừa thai, đặt vòng tránh thai. Bao nhiêu thành tích
lẫy lùng, bao nhiêu danh hiệu tuyên dương thì bây
giờ là bấy nhiêu ân hận xót xa.
Cùng với nhiều bạn học viên khoá
Bảo Vệ Sự Sống khác, anh đã quỳ
gối cúi đầu xin chúng tôi trao ban Bí Tích Hoà
Giải. Chúng tôi còn dặn rằng, sau khi xin lỗi
Chúa, còn cần phải giao hoà, phải xin lỗi chính
đứa con mình đã từ chối không để
cho bé có cơ hội được chào đời.
Tan cuộc, đến khuya chúng tôi nhận
được e-mail “nóng hổi” của anh bạn
trẻ ấy. Anh tâm sự rằng về nhà, anh đã
ngồi một mình thầm thĩ cầu nguyện, anh
tin anh đã được Chúa soi sáng cho cảm
nhận được đứa con bé bỏng từ
mười năm trước ấy là một bé trai
nên anh đặt tên con là An Phong Uy Nguyên.
Rồi anh đã nhỏ nhẹ nói chuyện
với chính đứa con của mình. Anh bảo anh
đã khóc mà xin lỗi bé. Đọc e-mail thật dài
của anh, chúng tôi hình dung cảnh một người
cha cao lớn tiến tới, khom mình xuống, ôm
chầm lấy con của mình, không phải như người
cha tha thứ cho đứa con hoang đàng trở
về trong Tin Mừng Luca chương 15, nhưng
phải đảo ngược lại, như người
cha tội lỗi đến nài xin đứa con bé
bỏng tha thứ cho mình, hãy chấp nhận mình là
cha của nó, hãy bập bẹ kêu lên với mình
một tiếng: Ba !
Ngay lúc đó, bản thân chúng tôi thật sự
đã xúc động đến ứa nước
mắt mà ngộ được rằng: cái ôm
chầm ấy, lời xin lỗi ấy, sự giải
hoà thân thương ấy chính là hình ảnh biểu
trưng cho sự Hiệp Nhất trong gia đình: cha
mẹ và con cái với nhau, vợ chồng với nhau,
anh chị em ruột thịt với nhau. Hiệp
Nhất là thuộc tính của Gia Đình Thiên Chúa, nhưng
Ngài lại muốn san sẻ với con người. Ngài
trao sự Hiệp Nhất như của hồi môn cho
con cái đi lấy chồng lấy vợ, như gia
bảo kế thừa cho Gia Đình Nhân Loại.
Tiếc là con người cứ đánh rơi, đánh
mất dần những “nén vàng” vốn liếng quý
giá ấy giữa chợ đời cay nghiệt này.
May mà Giáo Hội còn “nghĩ” ra, còn “sáng
tạo”, còn mở được một sinh lộ,
một con đường giải thoát cho mọi người,
đó là Mùa Chay hằng năm ! Nhờ vậy, sau khi
sự Hiệp Nhất bị xảy đàn tan nghé,
tung toé tang thương bởi những bạo hành,
bạo lực, ngoại tình, ly thân, ly dị, ngừa
thai, phá thai, bất hiếu, bất nghĩa, tranh đoạt
gia tài, kiện cáo, vu khống, phản bội..., thì
con người vẫn còn cơ may tìm lại
được sự Hiệp Nhất khi “metanoia”, sám
hối và hoán cải, hồi đầu, quy hướng
về phía Thiên Chúa, xin Ngài thứ tha, lại cũng
nhìn vào mắt nhau mà xin tha thứ cho nhau.
Đã có một Tin Mừng Luca chương 15 ngày
xưa về “Người con Hoang Đàng”, cũng
lại có biết bao nhiêu những bản Tin Mừng
hao hao như thế cho mọi thời, cho ngày nay
của chúng ta, về “Người cha tội lỗi”,
về “Người mẹ lỡ lầm”, về
những “Người con bị từ khước”,
hết sức sống động và cụ thể,
bằng xương bằng thịt, có cả máu và nước
mắt.
Trở lại buổi trò chuyện với anh
chị em tại Thái Hà, kết thúc, chúng tôi có đề
nghị một việc thực hành cụ thể trong
Mùa Chay này, có thể làm ngay, mà thật sự, nên làm
ngay đi, đừng chần chừ, đừng
khất lần khất lữa: tối nay, sau khi từ
Nhà Thờ về nhà, cha mẹ vợ chồng con cái làm
ngay một việc, đó là cùng thoả thuận, cùng
quyết định, đến đúng 21g chẳng
hạn, tắt phụt luôn cái Tivi đi, cho dẫu
đang là giờ vàng, cho dẫu VTV3 bắt đầu
phim “Những người độc thân vui vẻ”
hấp dẫn đến đâu đi nữa.
Thế là thôi không dán mắt vào màn ảnh
truyền hình, thôi không để cho thế gian nó tuyên
truyền, nó tiêm nhiễm vào đầu óc cả gia
đình, nhất là những đứa trẻ con
của chúng ta những kiểu cách suy nghĩ và
sống vô đạo vô thần, mà thay vào đó, cùng
nhau hướng mắt nhìn lên bàn thờ, cùng Mẹ
Maria dâng lên Thiên Chúa một Kinh Lạy Cha, 10 Kinh Kính
Mừng và 1 Kinh Sáng Danh. Đọc ít thế thôi,
đọc nhiều thêm nữa là bọn trẻ trong
nhà nó khiếp, nó ngán. Phần này hết khoảng 5
phút.
Kinh hạt xong, một người trong nhà đại
diện đứng lên đọc một đoạn
Lời Chúa, hoặc chỉ cần 1, 2 câu Tin Mừng
thôi cũng được, ví dụ: “Hỡi
những ai vất vả mang gánh nặng nề, hãy
đến cùng Thầy, Thầy sẽ cho nghỉ ngơi
bồi dưỡng...” ( Mt 11, 28 ), hay “Người
khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người
đau ốm mới cần. Thầy không đến
để kêu gọi người công chính, mà để
kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn
năn” ( Mt 9, 12 – 13 ). Phần này chỉ hết
khoảng 2 đến 3 phút.
Nghe Lời Chúa xong, thinh lặng một chút,
rồi người chủ gia đình – nhiều
phần là ông bố – có thể diễn giải
đôi câu cho vợ con hiểu thêm Ý Chúa, lại
mời gọi từng người trong nhà dâng lên Chúa
một lời cầu nguyện thật đơn sơ
chân thành, gói ghém mọi nỗi vui buồn sướng
khổ trong cuộc sống, thành công và thất
bại, nụ cười và nước mắt. Ví
dụ: “Chúa ơi, hôm nay gia đình con vui quá,
chồng con vừa tìm được việc làm sau
mấy tháng bị thất nghiệp. Chúng con cám ơn
Chúa !” – “Lạy Chúa, xin cứu chữa cho cậu
em vợ nhà con vừa bị tai nạn xe đang
nằm cấp cứu ở bệnh viện” – “Kính
thưa Chúa, xin tạ ơn Chúa hôm nay bác sĩ
vừa báo cho nhà con biết bào thai trong bụng
được 5 tháng là một bé gái” – “Chúa
ơi, con là út trong nhà, con biết con hư lắm, con
xin lỗi Chúa, xin Chúa tha thứ con”... Phần này có
thể mất thêm 7 phút.
Gặp gỡ Thiên Chúa rồi, lời giảng
dạy của Ngài đẩy ta đến phần
gặp gỡ nhau. Có Chúa chứng giám, chồng xin
lỗi vợ, vợ cám ơn chồng, bố mẹ
nhắn nhủ con, con thật thà hứa với bố
mẹ một điều tốt đẹp tử
tế. Người Việt chúng ta, nhiều khi
những lúc êm ấm hạnh phúc lại cứ e
ngại, xấu hổ, ít dám bộc bạch tâm tình bên
trong, đâm ra bỏ lỡ những cơ hội
giải hoà, những dịp để tỏ lộ trìu
mến yêu dấu lẫn nhau. Thế mà khi nóng
giận lại mắng chửi nhau, cãi nhau chẳng
nể nang kiêng cữ gì mới lạ ! Vậy thì chúng
tôi xin mọi người hãy thử một lần nhìn
nhau mỉm cười, xiết tay nhau, xoa đầu, nói
một lời ân cần âu yếm, bất ngờ
chồng ôm lấy vợ, vợ ôm lấy chồng,
con cái ôm chầm lấy bố mẹ mình, nước
mắt tràn ra, tha thứ hết, quên hết mọi
lỗi lầm, chẳng cần nói gì thêm cũng
hiểu từ nay tương quan trong gia đình sẽ
khác đi, đổi mới và hạnh phúc bình an...
Đấy mới chính là phần đỉnh cao
của kinh nguyện buổi tối một gia đình.
Trước là lắng nghe Chúa nói, sau là đáp
lại với Ngài, đôi bên tìm nhau, đối
diện nhau, trò chuyện thân tình mộc mạc.
Tiếp theo là với ơn Chúa tác động thúc bách,
con người gặp gỡ nhau, giao hoà trọn
vẹn. Chúng tôi xin mượn một cách nói của
Nhà Phật, đó là “Hạnh Ngộ”, nghĩa là
một cuộc gặp gỡ trong hạnh phúc sâu xa
giữa đôi bên, Thiên Chúa với con người,
con người với con người. Đâu có khó khăn
gì, đâu có mất thì giờ chi đâu, phần này
cao lắm chỉ hết thêm 5 phút nữa.
Kết thúc, người chủ sự dùng công
thức của Hội Thánh – lâu nay cứ nghĩ
chỉ có các cha mới được phép cử hành
– chúc lành cho cả nhà: “Xin Thiên Chúa toàn năng, là
Chúa Cha, và Chúa Con, và Chúa Thánh Thần, ban phúc lành cho
gia đình chúng ta – Amen”. Chưa đầy 1 phút mà
hiệu quả ơn Thiên Chúa đổ xuống cho
gia đình là vô hạn, vô cùng !
Như vậy, tổng cộng một buổi kinh
nguyện gia đình như chúng tôi đề nghị
chỉ mất tròm trèm 15 phút, có chậm một chút cũng
chỉ hết 20 phút. Thế mà chúng ta cứ
nghiệm mà xem, cứ thử làm mà xem, áp dụng ngay
trong gia đình mình thì sẽ thấy mình lần
hồi giải quyết được bao nhiêu là
vấn nạn, hàn gắn được những
điều tưởng như đã đổ vỡ
tuyệt vọng, và sau đó chắc chắn là
mở ra cả một bầu khí mới, một
nếp sống mới cho mọi người. Mà
nếu như lại xuất hiện những
nghịch cảnh éo le, những tai biến nguy khốn,
những bất hoà xung đột, cả nhà như
thể đã được tiêm chủng một
liều vaccin ân sủng của Chúa để vượt
qua thử thách, để lại càng xác tín vào Chúa,
để lại càng yêu thương gắn bó,
hiệp nhất với nhau hơn...
Chiều nay, khi chuẩn bị rời Hà Nội
đi Bắc Ninh, đứng đợi xe trong sân Giáo
Xứ Thái Hà, một chị trung niên nhìn thấy chúng
tôi, chạy đến nắm tay chúng tôi cám ơn
rối rít. Chị bảo: “Cha ơi, hôm qua nghe cha
giảng xong, về nhà, không ngờ ông xã con lại là
người mở lời trước hết, đề
nghị mấy mẹ con chúng con từ nay mỗi
tối cả nhà sẽ cùng cầu nguyện như cha
hướng dẫn. Thưa cha, tuyệt vời quá, vì
đối với gia đình con, thế đã là
một phép lạ rồi đấy ạ !” Lm.
LÊ QUANG UY, DCCT,
Bắc Ninh tối thứ bảy 28.2.2009
|
Nhạc sĩ Nguyễn Quang Huy: Xin Thánh Hóa Gia Đình (Mai Thảo)
Double Click (vào màn hình) the Stream for Full Screen & Press "Esc" to Exit Full Screen
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
(Trích trong Thánh Ca Việt Nam ---> thành viên Nhạc Đoàn Lê Bảo Tịnh)
Cám ơn quí vị đã theo dõi chương trình của Diễn Đàn Giáo Dân
Xin Thiên Chúa chúc phúc lành đến quí vị.